Hôn nhân và gia đình

Diễn đàn: Vai trò người đàn ông trong gia đình hiện nay. Có nhất thiết đàn ông phải hơn vợ một cái đầu? “Cái đầu” ở đây tôi chỉ xin nói bằng nghĩa bóng. Và tất nhiên như bạn đã đoán, tôi là tên đàn ông thua vợ một cái đầu. Chính điều đó mà Tết Ất Hợi vừa rồi, nhiều bạn bè thân thuộc đã khuyến cáo tôi:”Coi chừng đó, nếu không bị mất vợ cũng bị vợ coi thường…”. Trả lời liền không được bởi muốn chứng minh cần phải có thời gian, nhưng cũng ấm ức, hậm hực… Nhận thấy trên Báo Phụ nữ có mở diễn đàn, tôi viết thử để xem có ai cùng quan niệm giống mình. Trước hết xin phép cho tôi được nói về mình. Tôi là bộ đội, xuất thân nông dân, tham gia cách mạng trong thời chống Mỹ. Ngày giải phóng Sài Gòn, tôi mang cấp đại úy nhưng trình độ học vấn thì chưa hết cấp III. Trong khi đó, vợ tôi đã là một sinh viên của trường Đại học Văn khoa. Trước ngày 30/4/1975, cô ấy tham gia trong phong trào đấu tranh sinh viên học sinh, và sau đó tiếp tục tham gia hoạt động trong phong trào thanh niên thành phố. Chúng tôi gặp và quen nhau trong công tác… Chúng tôi thành hôn khi cô ấy chỉ mới có 22 tuổi, còn tôi đã 38. Khi đứa con đầu lòng ra đời, tôi không có mặt ở nhà vì bận chiến đấu ở biên giới Tây Nam, rồi đến đứa con thứ hai cô ấy vẫn phải chịu cảnh một mình vì tôi đang làm nghĩa vụ quốc tế ở Campuchia… Chính vì lẽ đó mà khi về thành phố công tác, với suy nghĩ sẽ bù đắp lại sự cực khổ mà cô ấy đã gánh chịu trong thời gian qua, tôi đã tình nguyện gánh hết công việc nhà cho cô ấy đi học. Đưa đón con, chợ búa, giặt giũ cũng một tay tôi, cô ấy chỉ có việc vừa công tác vừa đi học… Lấy xong bằng tốt nghiệp đại học tại chức Kinh tế Tài chính, cô ấy lại ra Hà Nội học chính trị cao cấp. Trở về thành phố vợ tôi được đề bạt làm phó giám đốc một công ty xuất nhập khẩu thường xuyên phải tiếp xúc với người nước ngoài. Nhiều lần về nhà, cô ấy tức tối tâm sự với tôi: – Em đoán là người phiên dịch đã dịch sai ý, nhưng em không đủ trình độ và vốn từ để nói cho ông ta hiểu được… Thế là tôi lại động viên vợ tôi tiếp tục đi học ngoại ngữ rồi vi tính… Nhưng điều khiến tôi tuyệt đối tin tưởng ở vợ tôi là dù có địa vị cao, học nhiều, cô ấy vẫn luôn tôn trọng tôi, thường trao đổi với tôi về những vấn đề nảy sinh trong quá trình công tác, còn riêng gia đình thì bao giờ cô ấy cũng nhường quyền quyết định cuối cùng cho tôi. Tôi nhớ hoài lần đó, con gái lớn của chúng tôi chuẩn bị thi vào trường cấp 3, và cháu do dự không biết nên thi vào trường Nguyễn Thị Minh Khai hay Lê Hồng Phong, chờ mẹ đi công tác xa về cháu hỏi ý kiến; vợ tôi bèn hỏi lại (tôi vô tình nghe được): – Thế con đã hỏi ý kiến ba chưa? Con gái tôi phụng phịu trả lời: “Ba về hưu rồi, biết gì mà hỏi”. Ngay lúc đó vợ tôi đã nghiêm mặt và rất giận khi nói với con bé: – Mẹ không muốn nghe con nói câu đó lần thứ hai. Con biết là mẹ con mình có được ngày hôm nay là nhờ ai không? Tất cả là nhờ ba, có ba hy sinh bước tiến thân của mình để chăm sóc cho các con, dạy dỗ các con cho mẹ yên tâm đi học… Bài “diễn thuyết” với con gái của vợ tôi còn dài, và nói chung, trong bất cứ việc lớn việc nhỏ nào, ở trong nhà hay ngoài xã hội, cô ấy vẫn tôn trọng ý kiến tôi. Tất nhiên là không phải hỏi cho có hoặc kiểu hỏi cho “mát ruột” người khác, bởi vì dù không có trình độ học vấn cao, tôi cũng cố gắng tự bồi dưỡng cho mình một khối lượng kiến thức tổng quát bằng cách đọc sách báo, nghe đài… Và điều rất quan trọng là tôi luôn giữ được đức tính trầm tĩnh trong mọi tình huống, trong những khi xem xét bất kỳ một vấn đề nào. Có thể nhờ vậy mà vợ chồng tôi lâu nay vẫn giữ được hạnh phúc gia đình cho dù “chênh lệch một cái đầu”. Trong thời đại ngày nay, tôi nghĩ hẳn là có không ít đấng trượng phu ở trong hoàn cảnh giống tôi nhưng giải quyết sự việc có là mỗi người mỗi khác. Tôi mong sẽ nhận được nhiều ý kiến phản hồi để lấy đó vun bồi cho vốn sống.
H.K.M – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Hà Nội – Số 14 – 1991

Câu chuyện giáo dục

Mẹ tôi là một nhà giáo đồng thời là một nhà báo, nên bà có cách giáo dục con cái rất mới. Mẹ tôi rất tôn trọng mỗi ý kiến của con cái mỗi khi anh chị em tôi cùng tranh luận với mẹ. Chưa bao giờ nghe mẹ nói “mày” hay “tao” và bắt con mình phải phục tùng quyền làm mẹ. Theo mẹ, con trẻ cũng là con người, cũng có quyền được nghĩ, được nói và bảo vệ ý kiến của chúng. Khi còn đương thời, với vai trò Hội trưởng Phụ nữ xã, mẹ đã nói với các bà mẹ khác trong một lần họp Hội: “Các chị ạ, giáo dục con không phải đánh đập là biện pháp hữu hiệu nhất. Biết đâu nó còn có tác dụng ngược trở lại”. Thuở nhỏ lúc tôi bị ba đánh, tôi căm giận ba vô cùng, cho rằng ông tàn ác không thương con. Có lần tôi cảm thấy hụt hẫng muốn bỏ nhà đi. Chính lúc ấy bậc cha mẹ nên có “chính sách” mềm dẻo khuyên dạy, chắc chắn con mình sẽ nhận ra và dễ sửa chữa lỗi lầm. Ấn tượng ở tuổi thơ rất sâu đậm. Nếu như cha mẹ và những người xung quanh hay dọa nạt, đánh đập, cưỡng ép thì lúc lớn chúng sẽ có cái tính cách khác đã được hình thành từ thuở nhỏ để chống lại những điều không tốt đẹp ấy. Cho đến bây giờ tôi mới hiểu hơn cách nuôi dạy con cái của mẹ. Mẹ dạy chúng tôi phải làm việc và phải hoàn thành công việc đúng thời gian cần thiết. Một lần sắp đến giờ cơm, mẹ tôi bày ra nhiều thứ để chuẩn bị nấu nướng. Bỗng học trò của mẹ kéo tới để học thêm. Thế là mẹ phải để công việc nấu ăn lại cho mấy anh chị em chúng tôi. Sau này tôi mới biết chính đó là cách sắp xếp của mẹ để buộc chúng tôi phải học cách làm việc vừa không cảm thấy bực bội khó chịu về mẹ. Một lần mẹ mang về hai trái táo cùng một quyển sách đặt trên bàn học rồi đi công chuyện khác. Ba anh chị em tôi tranh nhau hai trái táo. Cuối cùng chị tôi kết luận: được rồi chị được cuốn sách, hai em mỗi đứa một quả táo! Khi về đến nhà, mẹ kêu chị em tôi lên hỏi: ai đã đọc sách của mẹ? Anh Ba và tôi an tâm đổ lỗi cho bà chị: chị Hai đã đọc. Nào có ngờ đó cũng là một cách sắp xếp của mẹ, bà nói: “Miếng ăn rồi cũng hết. Các con ạ, mẹ muốn mang quyển sách về để các con đọc mà học cách ăn, cách nói, và biết thương yêu đùm bọc nhau mới là quan trọng”. Để thách thức anh chị em chúng tôi và cũng để chúng tôi biết tự trọng, tự ái, bản thân mẹ rất nghiêm túc trong vấn đề dạy học. Tất cả anh chị em tôi đều có một lần từ trường làng do mẹ dạy. Tôi nhớ một tuần ấy mẹ cho tôi bốn con điểm 1 và 2. Tôi tức mẹ lắm. Còn chị tôi một lần tả mẹ “được” lãnh con (hai) to tướng và lời phê của mẹ – cô giáo: “Ý văn lủng củng, tả không trung thực”. Đó là chuyện ở trường lớp, chứ khi về nhà không bao giờ mẹ nhắc gì tới chuyện đó. Sau này lúc chị em tôi đều đã thành đạt, mẹ sung sướng lắm. Mẹ đã nhắc lại nhiều câu chuyện về tuổi thơ của chúng tôi và nói: chắc hồi đó các con ghét mẹ lắm? Nhưng mẹ đã tạo được cho các con lòng tự trọng, biết phản kháng, biết ý thức, biết tự lập và thành đạt là mẹ mừng rồi. Trên một diễn đàn về tuổi trẻ của một tờ báo, mẹ viết: “Tuổi trẻ luôn có những sai lầm, quan trọng là người lớn phải biết hướng các em sửa chữa. Muốn làm được điều ấy các bậc cha mẹ phải để con mình tự do và có thời gian”. Đó cũng là lần cuối cùng mẹ dạy dỗ chúng tôi. Mẹ ra đi để lại trong chúng tôi nhiều thương nhớ.
Tuyển sinh
Văn phòng Tâm Giao – Báo phụ nữ Hà Nội liên tục tuyển sinh hai lớp học. Lớp trang điểm và hóa trang cô dâu. Khóa học trong 3 tuần. Vào các tối 2 4 6 từ 19h đến 21h. Khai giảng khóa học gần nhất là 19h, thứ 2 ngày 19/8/1991. Lớp tỉa hoa bằng củ, quả và cắm hoa nghệ thuật để trang trí gia đình thường ngày, các dịp lễ, tết, đám cưới, sinh nhật… Khóa học trong 3 tuần. Vào tối thứ 3 và 5 từ 19h đến 21h, sáng chủ nhật từ 8h đên 10h. Khai giảng khóa học gần nhất là 19h thứ 3 ngày 6/8/1991. Địa điểm học các lớp ở 72 Quán Sứ. Mời toàn thể chị em tới dự học.
Đặng Vũ Phong – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – Số 71 – 1996

Mảnh đất ven đô

Đó là An Phú Đông, mảnh đất không rộng lắm nằm ở ngã ba sông Sài Gòn, một chiến khu kiên cường trong kháng chiến, một vùng công nông nghiệp trù phú hôm nay.
Đại danh An Phú Đông đã đi vào lịch sử và trở thành quen thuộc:
Bạn đã từng nghe An Phú Đông
Một làng nho nhỏ ở ven sông
Một năm chinh chiến, ôi chinh chiến
Sông nước Sài Gòn nhuộm máu hồng…
Như chúng ta đã biết, ngày 23/9/1945 quân Pháp gây hấn ở Sài Gòn. Sau một tháng bị vây hãm trong nội thành, nhờ có viện binh của chính quốc nên ngày 23/10/1945 chúng mới bung ra được. Lực lượng vũ trang trong thành phố và đại bộ phận cơ quan quân, dân, chính, đảng tỉnh Gia Định và quận Gò Vấp dời cả về An Phú Đông. Rất đông dân chúng Sài Gòn cũng tản cư ra đây. Nhiệm vụ lịch sử đã đến: ngày 25/12/1945, ủy ban kháng chiến tỉnh Gia Định quyết định thành lập chiến khu An Phú Đông (gồm hai xã An Phú Đông và Thạnh Lộc). Một chiến khu chỉ cách trung tâm thành phố Sài Gòn 5km đường chim bay, đó là một điều hết sức độc đáo! Chính tại đây, mười ban công tác nội thành và chi đội 6 được thành lập. Công đoàn thành phố với tờ báo Cảm Tử nổi tiếng cũng đứng chân ở đây. Đầu năm 1946, cuộc họp cán bộ lãnh đạo các tỉnh miền đông họp tại ấp đông của An Phú Đông. Với vai trò một chiến khu, An Phú Đông trở thành một trung tâm đón nhận cán bộ, chiến sĩ và nhân dân từ các nơi đổ về, là đầu mối tập trung và phân phối vũ khí, máy móc, lương thực, thực phẩm, thuốc men. Địch coi chiến khu An Phú Đông là cái gai nhọn cần phải nhổ. Các cuộc càn quét ngày 15/12/1945, ngày 3/3/1946 và ngày 20/10/1946 với quy mô hàng ngàn lính lê dương gây cho ta một số thiệt hại về người và của. Nhưng trong khói lửa An Phú Đông luôn luôn đứng vững.
Trong 21 năm kháng chiến chống Mỹ, An Phú Đông bị địch chà đi xát lại, o ép nặng nề. Ấp chiến lược mọc lên, hàng rào kẽm gai bao quang từ cầu Đình đến bến đò Bến Cát, rồi xa lộ vành đai (xa lộ Đại Hàn) chạy ngang qua xã… làm cho cuộc sống người dân khốn khổ trăm bề. Nhưng mảnh đất vùng ven này vẫn là căn cứ vững chắc của lực lượng vũ trang cách mạng. Tết Mậu Thân, trung đoàn Quyết Thắng và trung đoàn Đồng Nai đã từ bàn đạp An Phú Đông tiến công vào nội thành. Hai tháng trước cuộc tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân 1975, một số cơ quan của trung ương cục, thành ủy Sài Gòn – Gia Định và đơn vị vũ trang đã ém sẵn trong sự đùm bọc của nhân dân.
Sau ngày miền nam giải phóng, An Phú Đông vinh dự được chính phủ tặng bằng “có công với nước” và được chủ tịch Tôn Đức Thắng về thăm. Bắt tay xây dựng lại quê hương, vùng chiến khu xưa đã đổi thịt thay da từng tháng, từng ngày. Điện cao thế về xã rất sớm, từ 1978, tạo điều kiện cho công nghiệp phát triển và nâng cao mức sinh hoạt của nhân dân. Hiện nay trong xã có trên 50 cơ sở công nghiệp và tiểu thủ công nghiệp, đường sá mở mang, xe hơi có thể đi lại dễ dàng từ ấp này sang ấp khác. Còn về văn hóa? Nửa thế kỷ trước, chín mươi phần trăm dân An Phú Đông mù chữ và không có mộ người nào đỗ đạt. Nhưng thống kê gần đây cho biết đã có trên ba cô tú, cậu tú và gần một trăm năm mươi cử nhân; toàn xã đã hoàn thành phổ cập tiểu học. Từ mặt bằng dân trí này, An Phú Đông có cơ sở vững vàng để cùng cả nước thực hiện mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh”.
Quận 10: 107 học sinh nhận giải thưởng Lê Quý Đôn
Sáng 19/9/1996, tại nhà hát Hòa Bình, ủy ban nhân dân quận 10 đã trao giải thưởng Lê Quý Đôn lần thứ 9 cho 107 học sinh có quá trình phấn đấu, rèn luyện tốt: đạt loại giỏi trong suốt 5 năm cấp tiểu học, 4 năm bậc trung học cơ sở, thi tốt nghiệp đậu loại giỏi. Ngoài ra phải là con ngoan, hiếu thảo, quan hệ tốt với mọi người và chấp hành tốt pháp luật ở địa phương. Được biết cấp tiểu học có 51 giải và trường tiểu học Dương Minh Châu dẫn đầu với 9 giải. Cấp trung học cơ sở có 54 giải, trường Hoàng Văn Thụ dẫn đầu với 23 giải. Cấp phổ thông trung học có hai em đoạt giải. Mỗi em được nhận phần tiền khen thưởng 800.000đ.
Cũng trong ngày 19/9, với sự tài trợ 10.000 USD của bà Marina Picasso, báo Yêu Trẻ đã phát học bổng cho 220 học sinh nghèo, mỗi suất trị giá 500.000đ.
Tình huống bất ngờ
Tình huống: có hai người con trai cùng yêu bạn, bạn đã chọn một người, nhưng chưa dám trả lời “không” với người kia vì sợ anh ấy buồn, bởi bạn biết cả hai cùng trúng tuyển nghĩa vụ quân sự. Hôm nay là ngày tiễn quân, cả hai cùng lên đường… Bạn phải làm sao?
Giải đáp: sự xuất hiện của bạn nơi điểm tiễn quân sẽ đem lại hạnh phúc cho một người và đau khổ cho một người. Cả hai đều sẽ đi xa bạn nên tránh gây nỗi buồn cho người bạn không yêu bằng cách bày tỏ suy nghĩ của bạn với người yêu. Bạn nên chia tay người yêu ở tại nhà anh ấy, hoặc nhà bạn và xin anh ấy hiểu rằng bạn không thể nào đến điểm tiễn quân,… Sau này khi nguôi ngoai, anh bạn kia sẽ hiểu vấn đề trong khi người yêu bạn vẫn cảm thông và tôn trọng bạn.
Trương Nguyên Tuệ – Phụ Nữ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Tp.Hồ Chí Minh – Số 73 – 1996

Muốn chống tệ nạn phải xây dựng văn hóa lành mạnh

“Thành phố Hồ Chí Minh đã có sự tìm tòi, sáng tạo trong việc triển khai nghị định 88/CP và CT 814/TTg qua các hình thức chống văn hóa phẩm xấu và xây dựng văn hóa lành mạnh một cách thích hợp”. Phó thủ tướng Nguyễn Khánh đã nhận xét như vậy, trong cuộc họp sơ kết đợt 2 thực hiện các nghị định và chỉ thị nói trên, tại nhà hát thành phố vào ngày 17/9/1996.
Ngay sau khi sơ kết đợt 1 ngày 25/3/1996, ban chỉ đạo 814 thành phố Hồ Chí Minh đã triển khai thực hiện đợt 2 cho đến nay. Trong 8 tháng đầu năm 1996, toàn thành phố đã thực hiện 23.366 vụ kiểm tra, xử lý 7.939 vụ sai phạm, tịch thu 132.171 băng video 59.114 quyển sách, 1.362 khung in lụa, 132 máy đánh bạc, 128 đầu video, tháo dỡ và tịch thu 369 pano quảng cáo, 8.088 biển hiệu vi phạm, triệt phá 109 ổ mại dâm, hai đường dây sex tour, 64 ổ nhóm ma túy, tịch thu 21kg heroin, 7kg và 805cc thuốc phiện, 93,15kg và 3.084 điếu cần sa, 31kg và 36 ống tân dược gây nghiện….; bắt 31 chủ chứa, 10 dắt mối, 168 chủ, chích, thu gom 746 gái mại dâm, 379 người chích ma túy, 10 dắt mối… Tổng số tiền phạt lên đến trên 5 tỷ đồng.
Ngoài việc truy quét, ban chỉ đạo 814 ở các địa phương đã phát động tổ chức quần chúng tham gia ngày càng đông, có hiệu quả. Quận Bình Thạnh đã tổ chức 1.876 cuộc họp tuyên truyền với 110.350 lượt quần chúng tham dự. Nhiều phường tổ chức hội thi tìm hiểu nghị định 87 – 88/CP, cá biệt có phường tổ chức đêm văn nghệ với chủ đề “toàn dân bài trừ văn hóa độc hại – tệ nạn xã hội”. Quận 11 sáng kiến tổ chức “hội thu văn hóa phẩm độc hại” tại từng khu phố. Ở quận 3, bí thư quận ủy làm việc với các doanh nghiệp nhà nước, gia đình cán bộ có kinh doanh nhà hàng, khách sạn, video, karaoke… giao nhiệm vụ phải gương mẫu chấp hành các nghị định.
Ở quận Tân Bình, chỉ riêng hội phụ nữ đã tổ chức 178 cuộc hội thảo về chủ đề quản lý văn hóa phẩm trong gia đình. Đoàn thanh niên quận tổ chức 5 chương trình hành động thiết thực bài trừ văn hóa phẩm xấu và tệ nạn xã hội. Phòng văn hóa thông tin, phòng lao động thương binh xã hội và phòng kinh tế phối hợp tổ chức tuyên truyền cho 50 giám đốc, chủ khách sạn, nhà hàng, tiệm ăn và 1.000 nữ tiếp viên.
Phó chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố Phạm Phương Thảo – trưởng ban chỉ đạo 814 của thành phố cho rằng, trong các phong trào, Đảng muốn có, chính quyền muốn, thì không hẳn là tình thế sẽ xoay chuyển ngay, nếu không có dân muốn. Bà cho rằng, mặc dù đã kiểm tra và phạt các nơi chứa chấp tệ nạn nhưng việc xây dựng văn hóa phẩm tốt và chỗ vui chơi giải trí còn quá khiêm tốn, cơ sở vật chất của các nhà văn hóa ở phường xã còn quá nghèo nàn. Tại hội nghị, bí thư thành ủy Trương Tấn Sang đã phát biểu: “cán bộ – đảng viên phải gương mẫu chấp hành luật lệ, xử lý nhanh chóng các sai phạm, cảnh giác hành vi mua chuộc của bọn xấu nhằm vô hiệu hóa lực lượng kiểm tra 814”.
Trung Quốc: lũ mỗi năm một lớn
Ở Trung Quốc, trận lũ từ hơn một tháng nay đã làm thiệt mạng hơn 1.600 người. Tổn thất chắc chắn sẽ cao hơn con số 5 tỷ đô la đã dự kiến. Tám tỉnh – nơi chiếm 63% sản lượng lúa của Trung Quốc – bị ảnh hưởng nặng nhất: Giang Tô, Triết Giang, An Huy, Giang Tây, Hồ Bắc, Hồ Nam, Quảng Tây và Quý Châu. Vụ lúa hè năm nay, theo báo cáo của bộ dân sự, khoảng 1,5 triệu ha lúa bị mất trắng. Khoảng 2,5% sản lượng lúa và 4,8% sản lượng bông hàng năm coi như đã mất.
Những thiệt hại này đã vượt quá mức trung bình trong lịch sử và nó có thể sẽ tăng thêm nữa, nếu lại xảy ra mưa bão. Theo một nghiên cứu của trường đại học Bắc Kinh, các thiên tai trong nửa thế kỷ qua đã làm giảm sản lượng nông sản của Trung Quốc trung bình 1% mỗi năm. Song Guoqing, người lãnh đạo cuộc nghiên cứu này, cho biết: “mỗi năm, chúng ta đều nghe rằng đây là trận lũ tệ hại nhất trong một trăm năm qua. Tuy vậy, về mặt thống kê, khó có thể tin rằng thời tiết gần đây đã trở nên xấu hơn trước”.
Có lẽ nguyên nhân chủ yếu không chỉ là thời tiết. Nó chỉ làm cho tình hình xấu thêm thôi. Theo các bức ảnh của quân đội Mỹ chụp hồi thập niên 40, trước đây tỉnh Hồ Nam có đến hàng nghìn cái hồ rải rác. Nhưng trong chiến dịch “nơi nơi trồng lúa” của Mao Trạch Đông, nông dân đã tháo cạn ¾ số hồ này để trồng lúa.
Điều này đã làm cho lượng nước dư thừa không có nơi chứa. Thêm vào đó, nạn phá rừng ở vùng trung lưu sông Dương Tử càng làm tăng thêm lượng nước thừa. Vaclav Sonil, một giáo sư của trường đại học Manitoba (Canada) chuyên về môi trường Trung Quốc, giải thích: “không có cây, bạn cũng sẽ không có loại đất rừng mềm xốp để giữ nước. Đất ở vùng thượng lưu bị xói mòn, còn vùng hạ lưu thì ngập nước”.
Bắc Kinh hy vọng rằng đập nước Three Gorges trị giá 20 tỷ đô la hiện đang xây dựng sẽ cứu vãn tình hình này. Tuy nhiên, các nhà chuyên môn vẫn tỏ ra nghi ngờ. Với lượng nước lũ khổng lồ ngày một tăng như thế, bịt chỗ này ắt sẽ xì chỗ kia. Và nạn phá rừng vẫn còn đó, tức là nhiều nước hơn nữa sẽ chảy vào các con sông, nhiều phù sa sẽ lắng xuống phía sau đập, làm giảm sức ép của nước và giảm luôn công dụng của đập.
Vương Linh – Phụ Nữ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Tp.Hồ Chí Minh – Số 73 – 1996

Trọn cuộc đời với những hy sinh

Chúng tôi tìm đến nhà má vào một chiều mưa tầm tả. Căn nhà lá hai gian mong manh làm sao trước cơn mưa chiều. Má đã ở đây, trên mảnh đất ven sông này, suốt 63 năm của cuộc đời nghèo khó, vất vả. Tôi chỉ còn trong tay tấm hình chụp lúc má 50 tuổi. Một gương mặt hiền lành, cam chịu. Đôi mắt và khóe miệng gợi vẻ buồn rầu, tủi cực,…Tôi ân hận vì mình đã không tới sớm để được gặp má, người phụ nữ đã sống trọn cuộc đời với nỗi cô đơn. Trên nấm mồ của má ở ấp Chợ, xã Phước Thiền, người ta ghi ngày mất: 7/11 âm lịch năm 1985. Tôi đã đến quá muộn, muộn những mười năm.
Sinh năm 1922 trong một gia đình không giàu có nhưng nề nếp, năm 1945, má Sáu lấy chồng. Người được má trao thân, gởi phận là một thanh niên gốc Bắc, di cư vào quê má. Đến bây giờ, những người cao tuổi ở xã Phước Thiền huyện Nhơn Trạch tỉnh Đồng Nai còn lưu truyền rằng: “Ông ấy các bộ Việt- Minh”. Rồi cũng năm ấy, hai vợ chồng má Đổng Thị Sáu dắt díu nhau lên Sài Gòn làm ăn. Người dân ấp Chợ, Phước Thiền không biết gì nhiều về người chồng của má. Chỉ biết rằng, vài năm sau, má Sáu trở về quê với một đứa con nhỏ trên tay. Người ta bảo với tôi rằng chồng má mất tích từ dạo ấy. Vì sao thì không ai biết. Và, người con duy nhất của má, liệt sĩ Đổng Văn Dạn mang họ mẹ.
Bà Nguyễn Thị Ni, em dâu má Sáu kể rằng: má mảnh mai lắm và yếu từ nhỏ. Những năm ở Sài Gòn, phải một mình nuôi con, má Sáu đã từng mua bông có về vò (và bông cỏ cực lắm), rồi bán hàng rong khắp hang cùng ngõ hẻm. Trở về Phước Thiền, như bao nhiêu người vợ, người mẹ khác, má suốt ngày lầm lũi “bán mặt cho đất bán lưng cho trời”. Qua mùa vụ, má lại quanh gánh lên vai, tảo tần buôn bán nuôi con. Tôi không thể hình dung nổi khổ của một người phụ nữ chỉ được hưởng hạnh phúc làm vợ trong một thời gian quá ngắn ngủi rồi mất chồng. Sau đó, lại mất con. Bốn mươi lăm đằng đẵng với nỗi đau mất mát nào phải ngắn ngủi gì.
“…Cho đến tận khi nằm xuống, tôi cũng không hề nghe chị Sáu tôi than thở một lời về những gì chị tôi đã phải trải qua. Chị tôi vốn hiền lành, ít nói. Là chị chồng- em dâu, nhưng chúng tôi đã sống yêu thương hòa thuận suốt gần 40 năm trời, ngay cả sau khi chồng tôi bị mất tích năm 1972- bà Nguyễn Thị Ni kể- sau giải phóng, sở lao động-thương binh- xã hội tỉnh định đón chị Sáu tôi lên ở nhà nuôi dưỡng cha mẹ liệt sĩ, chị không chịu, chị muốn sống trong căn nhà của cha mẹ và sống với các con tôi’.
Năm 1967, khi mới 21 tuổi, con trai má, liệt sĩ Đồng Văn Dạn nhập ngũ trở thành chiến sĩ của Huyện đội Nhơn Trạch. Hai năm con trai đi kháng chiến, má đã nhiều lần đi bộ lặn lội lên vùng Phước Thọ, Phước An và rừng Phước Lai để thăm con. Tất cả số tiền góp nhặt được má đều dành cho người con trai duy nhất ấy. Vì thế, căn nhà của cha mẹ để lại ngày một tiều tụy. Cho đến tận lúc mắ nằm xuống, mái tranh vẫn xiêu vẹp, dột nát.
Một đem khuya năm 1969, đồng đội của con má mang về một cái đồng hồ, một cái bóp, kèm theo giấy báo tử của liệt sĩ Đổng Văn Dạn: con trai má đã hy sinh. Đồng đội chôn cất anh tại rừng Phước Lai, nơi anh bị trúng mìn trong một chuyến công tác. Sau giải phóng, kẻ còn, người mất, má Sáu đã công kiếm tìm nhưng ngôi mộ của con trai má đã không còn dấu vết sau bao năm vật đổi sao dời. Và năm 1985, ngày 7 tháng 10 âm lịch, má ra đi âm thầm trong ngôi nhà má đã sinh ra và sống suốt 63 năm nhiều biến động.
Cù Thị Thanh Huyền – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – 1996

Đào tạo công nhân dệt “luôn thiếu người”

Chỉ tiêu đào tạo hàng năm của Trường Kinh tế Kỹ thuật Công nghiệp nhẹ TP HCM trực thuộc Bộ Công nghiệp- địa chỉ duy nhất đào tạo thợ dệt chính quy cho cả khu vực phía Nam vào khoảng: 100 công nhân dệt, từ 15-20 công nhân ở dạng trung học nghề và hệ trung cấp khoảng 30 người. Sau khi công nghiệp người học được công nhận thợ bậc 3/6. Như vậy mỗi năm trường đào tạo riêng cho ngành dệt không quá 140 người! Một con số quá ít đối với nhu cầu nhân lực của các công ty dệt vì chỉ riêng Dệt Thành Công hàng tháng đã đưa chỉ tiêu tuyển từ 50-60 người để nhà máy tự đào tạo.
Số lượng đã ít còn chất lượng-theo ông Lê Thanh Bình, Hiệu phó Đào tạo của trường thì: “Mặc dù gần đây chúng tôi đã cải tiến chương trình bằng cách tăng giờ thực hành, giảm lý thuyết nhưng do thiết bị quá cũ kỹ, hầu hết đều ở thế hệ những năm 1950-1960 nên không thể đảm bảo yêu cầu về chất lượng tay nghề.
Nhu cầu về nhân lực của ngành dệt là rất lớn nhưng người vào học lại rất ít. Mâu thuẫn này theo tôi là do mức lương của công nhân dệt hiện nay không cao trong khi điều kiện lao động lại rất căng thẳng nên dù biết chắc học là có việc làm nhưng mọi người vẫn chê”.
Nỗ lực tự cứu của các nhà máy dệt
Để lấp đầy khoảng trống về nhân lực những công ty lớn như: Thành Công, Thắng Lợi, Phước Long…đều đã tự cứu bằng hình thức đào tạo ngay tại nhà máy. Học viện được tuyển sẽ được học lý thuyết cơ bản, luật lao động, nội quy công ty…sau đó mỗi học viện sẽ được một công nhân lành nghề (bậc 5,6/6) kèm cặp ngay trên máy. Phương thức này có ưu điểm là học viện được tiếp xúc ngay với công việc trên các loại thiết bị đang sử dụng nên sau ba tháng đã thành thạo và có thể trực tiếp đứng máy. Để khuyến khích học viện gắn với nhà máy, trong thời gian đào tạo học viện được hưởng phụ cấp (70% mức lương trung bình của công ty) cùng với lời hứa: sẽ được thu dụng sau thời gian đào tạo. Tuy vậy, phương thức này vẫn có những nhược điểm như: học viện chỉ đạt trình độ thợ bậc 1/6, không nắm vững được lý thuyết nên chỉ thao tác theo phản ứng.
Gần đây, các công ty dệt đã thay đổi cách đào tạo, phối hợp với Trường Kinh tế kỹ thuật công nghiệp nhẹ: học viện học lý thuyết ở trường và về nhà máy để thực tập sản xuất. Cụ thể, Nhà máy Dệt Đông Á vừa tuyển sinh và nhờ trường đào tạo 100 công nhân. Dệt Phước Long cũng đã chuyển 60 công nhân cho trường đào tạo…Ông Nguyễn Văn Công, giám đốc điều hành Công ty Dệt Phước Long nói: “Phương thức đào tạo này đạt hiệu quả cao về mặt chất lượng nhưng khổ nỗi nó chỉ thích hợp khi công ty cần tuyển công nhân với số lượng lớn. Còn với số lượng từ 15-20 công nhân thì nhà máy buộc phải tự đào tạo”.
Thực tế, tuy mức lương cao hơn ngành may một ít nhưng do điều kiện làm việc tăng ca, đứng liên tục (rất dễ bị bệnh giãn tĩnh mạch) nhiều người sau khi đào tạo chỉ bám trụ được một thời gian rồi bỏ. Điều này khiến các nhà máy dệt luôn phải đối phó với sự mất ổn định nhân sự. Nếu không có sự cải thiện mức thu nhập bằng các chính sách miễn giảm thuế đối với các doanh nghiệp sử dụng nhiều lao động nữ thì rất kho lòng tạo được một lực hút cho việc xây dựng một đội ngũ công nhân chính quy có tay nghề và tâm huyết với ngành dệt. Châu Á đang trở thành mảnh đất hứa hẹn cho sự phát triển của ngành dệt nhưng với đội ngũ lao động biến động như hiện nay ngành dệt Việt Nam sẽ khó lòng tạo được đà thăng tiến.
Sổ tay nội trợ
Vịt nấu thơm
Vật liệu:
400g thịt vịt (không xương)
1 củ hành tây
3 lát gừng
1 củ cà rốt
½ trái thơm
1 muỗng mì tinh. Muối, tiêu, dầu ăn, hành lá.
Cách làm: Cắt thịt vịt từng miếng khoảng hai ngón tay, hơi mỏng. Cà rốt xắt mỏng, dài, hành tây xắt kiểu múi quýt, hơi mỏng, thơm, xắt kiểu dài, hơi mỏng, gừng xắt dài.
Bắc chảo dầu nóng lên bếp xào cà rốt, hành tây, gừng cho thơm. Khoảng 2 phút cho vịt vào và cuối cùng là thơm, xào cho đều tay, nêm nếm vừa ăn.
Lấy bột mì tinh quậy với nửa chén, vừa đổ vừa quậy cho nước dền sệt. Cho hành lá xắt cọng dài vào. Dọn ăn nóng.
Súp bắp nấu cua
Vật liệu:
125 g thịt cua
½ muỗng gừng thái mỏng
2 trứng
1 muỗng bột mì tinh
1 thỏi Knorr heo (gồm 2 viên)
250g bắp đã lặt hột.
Muối, tiêu, hành ngò xắt nhỏ.
Cách làm: Thịt cua gỡ sợi nhuyễn trộn với gừng thái mỏng. Đánh hai trứng vào một tô chung với bột mì tinh, cho vào thêm hai muỗng nước đánh cho đến khi mịn. Sau đó, đổ thịt cua đã trộn vào để riêng.
Bắc nồi lên bếp đổ hai chén nước đầy và cho thỏi Knorr vào nồi đun sôi. Đổ bắp vào nấu cho mềm. Sau đó, cho tô thịt vào nồi lấy muỗng khuấy đều tay nêm nếm lại cho vừa ăn.
Dọn ăn nóng. Nhớ rắc tiêu và hành ngò lên trên mặt.
Minh Nhật- Hoàng Vũ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – 1996

Nhạc trẻ sinh viên đang định hình

Với một chất giọng khá chuẩn đầy đặn, những chàng trai của nhóm “Kiến xanh” (Green Ant) Đại học Kiến trúc đã chinh phục được người nghe bằng một phong cách khá tự tin và chững chạc. Các bạn đã thật sự chuyển tải đến người xem bằng cái của chính mình và cho mình. Có thể tìm thấy cái “air” của Michael Leans to Rock trong phong cách sáng tác qua Someday in my life lẫn phong cách biểu diễn của nhóm. Chất “Rock” ấy đến “Sóng xanh” lại được lột tả mạnh mẽ hơn, bốc lửa hơn. Về nhạc Việt thì có nhóm Hội quán sinh viên thành phố sâu lắng với những ca khúc của Thanh Tùng.
Hiện nay, nhu cầu thưởng thức nhạc trẻ- nhất là nhạc ngoại quốc trong sinh viên rất lớn, từ đó, nó đã thúc đẩy nhu cầu tự thể hiện. Vì vậy, lần lượt các ban nhạc trẻ trong sinh viên- của sinh viên- vì sinh viên lần lượt ra đời. Từ phong thái của những đêm nhạc mang tính “unplugged”, dần về sau lại được nâng lên “modernize” bằng một chất riêng của mình mà không phải ban nhạc chuyên nghiệp nào cũng có được. Hơn nữa, việc xuất phát từ chính lớp trẻ yêu thích nhạc ngoại đã giúp các bạn không bị sự “can thiệp” vốn rất “nhạy bén” của những “ông bầu show”. Họ biến một cách tận tình-đam mê-nghiêm túc. Người thưởng thức vì vậy cũng đón nhận hết sức nồng nhiệt. Ở đây, cần nói đến việc không ngại trừ sự ảnh hưởng nhất định của những “thần tượng” Michael Leans to Rock, All04-one, Bee Gee hay Bryan Adams…đối với giới nhạc sinh viên, nó dường như được “ấn định” thành một “tiêu chuẩn” cần phải đạt bằng được, với người biểu diễn lẫn người thưởng thức. Trong nhiều ca khúc sáng tác, các bạn cũng khai thác chất pop-rock vừa trẻ trung, vừa có độ sâu lắng rất lôi cuốn.
Trong sự “hổ lốn” của phong trào ca nhạc đang phát triển ở thành phố, tìm thấy được một không khí nghệ thuật sôi động, trẻ trung, hồn nhiên như nhạc trẻ sinh viên là điều hiếm. Tuy nhiên, dù các bạn đã định hướng được đối tượng và mục đích biểu diễn phục vụ, nhưng hình như vẫn chưa thể vươn tới một sự định hình cần phải có. Bản thân các bạn trẻ vẫn không có ý định trở thành những ca sĩ chuyên nghiệp, song nếu xác lập một kiểu “chuyên nghiệp”- với các bạn cũng là điều cần thiết. Nhất là với phần biểu diễn nhạc trẻ Việt Nam, các bạn còn hơi “yếu” so với phần biểu diễn nhạc ngoại quốc.
Cuối cùng, vẫn là lời “khẳng định” của nhóm trưởng Green Ant- Trần Tiến Dũng: “Tụi em vẫn không có ý định tách ra làm một đoàn chuyên nghiệp mặc dù có nhiều lời mời, bởi cái chính, tụi em là kiến trúc, là Bách Khoa..tụi em chỉ hát cho vui, vui cho mình và vui cho các bạn nữa”.
Rất đáng yêu, rất đáng tôn trọng với niềm vui ấy, ít nhất các bạn đã thể hiện được điều mà các bạn đam mê yêu thích một cách dễ thương, trong sáng và thật sự nghiêm túc, đúng đắn.
Pin nội địa: chỗ đứng quá” khiêm tốn”
Triển vọng của thị trường pin tiểu đã được báo trước từ nhiều năm như là một miền đất từ nhiều năm như là một miền đất hứa của giới sản xuất, đặc biệt là nhà sản xuất nội địa. Trong khi người dân nông thôn chỉ quen xài pin đại cho đèn pin và radio thì mọi vật dụng thiết yếu cho con người ở đô thị đều cần pin tiểu-loại R6, như: đồng hồ treo tường, rdio-cas-sette, máy cạo râu, flash, đồ chơi trẻ em, điện thoại cầm tay, máy tính…Sản phẩm sử dụng pin tiểu ngày càng xuất hiện nhiều ở thị trường làm cho doanh số tiêu thụ mặt hàng ngày càng tăng cao.
Ở chợ Kim Biên hầu hết có mặt đủ loại pin tiểu nội lẫn ngoại. Theo giới kinh doanh, tuy hơn hẳn pin Trung Quốc về chất lượng, song pin tiểu Việt Nam không cạnh tranh nổi do giá thành cao. Một lố pin (12 viên) ba số 5 của Trung Quốc chỉ có 4.000đ, trong khi pin Pinaco Việt Nam là 5.500đ/ lố. Mặc dù pin tiểu Trung Quốc tích diện kém, hay chảy nước, song người tiêu dùng có thu nhập thấp thích mua loại pin này hơn. Nhiều người cho rằng pin Việt Nam “nửa vời” về chất lượng cũng như giá cả, không cạnh tranh nổi với hàng Trung Quốc về giá cả, song cũng chưa thuyết phục được tiêu dùng về chất lượng. So với một số nhãn hiệu của Nhật xuất xưởng từ châu Á, pin Pinaco không sao sánh được về chất lượng. Dù giá pin Việt Nam rẻ hơn, người tiêu dùng muốn bảo quản máy móc của mình vẫn chọn một số hiệu pin khác như Sony (16.000đ/4 viên), Panasonic, Maxell…Cũng theo các chủ sạp bán pin sỉ ở Kim Liên, có đến 60%-70% hàng được tiêu thụ là ngoại nhập, số nhỏ còn lại mới thuộc về nhà sản xuất Việt Nam.
Lê Huyền Ái Mỹ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – 1996

Cuộc sống gia đình nơi Nhà Trắng

Trong khi cuộc vận động tranh cử Tổng thống Mỹ đang lên đến cao trào, thì bà Hillary Clinton cũng đã bày tỏ những suy nghĩ và tình cảm của một Đệ nhất phu nhân luôn kiên quyết và đầy nghị lực trong tranh đấu bên chồng. Dưới đây là cuộc nói chuyện giữa bà và phóng viên tạp chí Point de Vue. Sự kiện chồng bà trở thành Tổng thống Mỹ có đè nặng trên cuộc sống gia đình? Chúng tôi vẫn hạnh phúc vì lòng tin tưởng đối với nhau không gì lay chuyển. Điều này cho phép chúng tôi vượt qua những biến cố đau đớn, cuộc vận động tranh cử lần thứ nhất, vô cùng nhọc nhằn, cái chết của cha tôi, rồi mẹ tôi… Tôi sẽ cảm thấy rất lẻ loi nếu bên cạnh tôi không có người đàn ông mạnh mẽ như Bill. Dù vậy, tôi vẫn thích được như trước kia, đi mua sắm ở siêu thị mà không gây sự tụ tập hiếu kỳ, hãy đọc những tạp chí ở kết. Tất cả đã trở nên vô cùng phức tạp đối với cả hai chúng tôi. Tôi không thể lái xe đến nơi tôi muốn. Nhưng thỉnh thoảng chúng tôi cũng có dịp chơi bài với nhau. Chúng tôi cũng thích xem phim. Có một phòng chiếu phim trong dinh tổng thống? Vâng, phòng ấy có thể đón tiếp 50 người. Nhưng trong đa số trường hợp, chỉ có hai chúng tôi. Tôi thích những phim hài lãng mạn. Và tôi đã rơi lệ khi xem những cảnh xúc động. Còn Bill, anh ấy thích những phim hành động, với Arnold Schwarzenegger. Chúng tôi nhai bỏng ngô và đôi khi dùng bữa ăn trong phòng chiếu phim. Khi ở Nhà Trắng, ông bà được hưởng nhiều đặc quyền. Liệu có một ngày nào đó, bà sẽ sợ thiếu vắng chúng? Chúng tôi hoàn toàn ý thức vấn đề này. Chúng tôi không lớn lên trong cảnh nhà cao cửa rộng, chúng tôi biết kiềm chế để không phải gặp nguy cơ quen với những cảnh tráng lệ vây quanh chúng tôi hàng ngày. Tôi vẫn làm bếp, làm việc nhà, hay cả rửa bát. Bill và tôi muốn giữ một cuộc sống giản dị mà chúng tôi đã sống trước khi chuyển về Nhà Trắng. Khi lần đầu tiên tôi bước vào căn bếp của Nhà Trắng, các nhân viên hết sức ngạc nhiên. Họ nói với tôi: “Bà Clinton, xin bà đừng làm thế”. Nhưng con gái chúng tôi, Chelsea, lại đang bệnh. Cháu muốn một bữa điểm tâm như hồi còn ở nhà cũ. Ai có thể thay thế tôi? Bà có nghĩ một ngày nào đó một phụ nữ Mỹ sẽ đạt đến chức quyền tối cao? Tự thâm tâm tôi tin thế. Một phụ nữ sẽ được bầu vào chức vụ Tổng thống Mỹ từ đây cho đến 20 năm tới. Ít ra có một nữ ứng viên vào năm 2000. Một tổng thống Mỹ thường xuyên đối mặt với sự nguy hiểm. Đôi khi điều này có làm bà sợ? Tôi cố gắng không nghĩ đến nó và không có thái độ liều lĩnh. Chúng tôi tuân thủ những lời khuyên của ban an ninh. Nhưng người ta không thể sống mãi trong nỗi sợ hãi, sẽ khiến ta phải điên lên. Chồng bà đang dấn mình vào cuộc tranh đấu nhằm tái đảm nhiệm chức vụ tổng thống. Bà có nghĩ rằng ông ấy sẽ được bầu lại? Tôi hoàn toàn tin Bill sẽ thắng cử. Có thể thấy trước Bill là người có khả năng nhất đẻ dẫn dắt đất nước chúng tôi ngày nay.
Định hướng việc làm.
Vừa qua em thi đại học và đậu ở cả hai trường đại học Luật cùng đại học Ngoại thương. Em rất thích hai trường này nhưng chẳng biết trường nào. Em bối rối vì sắp đến ngày nhập học mà vẫn chưa quyết định được. Thanh Vân (Gò Vấp). Thanh Vân thân mến, Đại học Luật hay Đại học Ngoại thương đều là những trường đang có sức hút đối với thanh niên hiện nay. Sinh viên tốt nghiệp hai trường này cũng là đối tượng của nhiều công ty, đơn vị, do vậy vấn đề xin việc làm không phải là quá khó. Tuy nhiên, trước khi chọn trường em nên cân nhắc: nghề nghiệp nào em yêu thích nhất? Trở thành luật sư hay nhà quản lý kinh tế? Nếu muốn theo đuổi ngành luật, ngoài những kiến thức chuyên môn em còn cần phải có khả năng giao tiếp, trình độ lý luận và một tấm lòng yêu nghề thật sự. Còn làm nhà quản lý kinh tế? Khả năng phân tích, sự nhạy cảm, tính quyết đoán và một chút liều lĩnh sẽ là những tư chất tố giúp em thành đạt trong lĩnh vực kinh doanh. Đương nhiên Đại học Ngoại thương còn phải đòi hỏi em sử dụng thành thạo ngoại ngữ nữa vì nơi đây đào tạo những cán bộ quản lý chuyên ngành kinh tế đối ngoại. Thực ra, nghề nào cũng rất thú vị nếu em biết chọn đúng theo khả năng của mình và có sự say mê gắn bó với nghề, một thông tin để em tham khảo thêm là hiện nay đang có khá đông người đang theo học để lấy bằng đại học thứ hai là đại học Luật. Đây cũng là điều khó khăn cho các sinh viên luật sau khi ra trường trong thời gian tới.
Ý Liên – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – Số 71 – 1996

Làm nhục công nhân, nữ chuyên gia Hàn Quốc Jang Mi Baek bị xử 3 tháng tù treo

Chiều 31/7, tòa án nhân dân thành phố Hồ Chí Minh đã xét xử vụ hành hung 15 nữ công nhân Việt Nam tại công ty Sam Yang vào ngày 27/3/1996. Bị cáo là Jang Mi Baek, 29 tuổi nhân viên kỹ thuật người Hàn Quốc bị truy tố về tội “làm nhục người khác” theo khoản 1, điều 116 bộ luật hình sự Việt Nam.
Sang Việt Nam làm việc cho công ty Sam Yang từ ngày 25/8/1995, bà Jang Mi Baek được giao nhiệm vụ dạy và hướng dẫn kỹ thuật may giày, với chức vụ kỹ thuật trưởng bộ phận may. 10 giờ trưa ngày 27/3/1996, ông Seo II Soo (trưởng xưởng may) gọi bà Jang Mi Baek cùng hai nhân viên nữ phụ trách kỹ thật may là bà Choi Bork Soon và Kim Kyoung Are lên văn phòng để chỉ cho họ những chi tiết giày bị hư mà ông nhặt được từ sọt rác. Ông Soo phê phán nhóm kỹ thuật quản lý công nhân không tốt và bảo họ phải giáo dục lại công nhân. 11g10 cùng ngày, bà Back, bà Soon, bà Are mang chi tiết giày bị hư xuống phân xưởng may, tập họp 15 tổ trưởng người Việt Nam đứng thành một hàng ngang theo hình vòng cung và nói: “các tổ trưởng người Việt quản lý công nhân không tốt để công nhân hư, lãng phí nguyên liệu. Trách nhiệm này thuộc về các tổ trưởng”.
Nói xong bà Baek lấy phần trên của chiếc giày đánh vào đầu vào mặt tất cả 15 tổ trưởng Việt Nam và cả bà Soon, và Are. Người nào bỏ chay, bà kêu lại đánh cho bằng được. Quá uất ức vì bị đánh trước khoảng 1.000 công nhân, chị Võ Thanh Nga (tổ trưởng tổ 11) khóc và sau đó ngất xỉu.
Trả lời những câu hỏi của chủ toạn phiên tòa Phạm Thị Hiệu Hòa về hành vi đó của mình, bà Jang Mi Baek nói: “theo quy định của công ty, nếu công nhân làm sau nhiều sẽ bị cảnh cáo. Sau đó nếu sai phạm nặng hơn mới bị kỷ luật đuổi việc. Nguyên tắc của công ty là phải nói đi nói lại nhiều lần để công nhân làm việc cho đúng”.
Tòa: vậy tại sao bị cáo không áp dụng hình thức này mà lại đánh công nhân?
Bà Baek: lo lắng vì nhiệm vụ không hoàn thành và muốn các tổ trưởng nhanh chóng nắm được nên mới làm như vậy. Và vì bị khiển trách nên tức giận.
Tòa: ông Soo – người phụ trách – có đối xử với bị cáo như bị cáo đã đối xử với 15 tổ trưởng người Việt Nam không?
Bà Baek: không. Vì là người Hàn Quốc với nhau nên dễ nói hơn.
Tòa: bị cáo có suy nghĩ gì về hành vi của mình?
Bà Baek: đây là lần đầu tiên trong đời tôi sai lầm lớn như vậy. Bây giờ tôi chỉ biết xin lỗi tất cả mọi người vì hành vi của mình.
Trước tóa, chị Phạm Khánh Chi – một trong hai người bị đánh nặng nhất – nói: “tôi cùng với các bạn bị hành hung không đòi hỏi gì hết. Chỉ mong sau này chuyên gia Hàn Quốc không đánh công nhân nữa”.
Trong phần bào chữa, luật sư Trịnh Đình Ban nói: “bị cáo không có ý định xúc phạm những công nhân Việt Nam và chỉ vì những lý do khách quan, bị cáo mới có hành động trên. Do khác nhau về tập quán, ngôn ngữ nên bị cáo không đủ hiểu biết đối với những vấn đề nhạy cảm trong xã hội Việt Nam. Bị cáo cũng đã hối hận rất nhiều và sau đó đã xin lỗi công khai các tổ trưởng bị đánh và mời họ đến để giải khát và hàn gắn lại quan hệ”.
Trước hành động nhân ái, tha thứ của các công nhân Việt Nam cùng thái độ thành khẩn hối lỗi của Jang Mi Baek (đã khóc rất nhiều tại phiên tòa) và có đơn xin cứu xét của toàn thể hội viên các nhà đầu tư Hàn Quốc, chủ tọa phiên tòa đã tuyên phạt bà Baek 3 tháng tù về tội làm nhục người khác nhưng cho hưởng án treo, và thời gian thử thách là 12 tháng.
Hoàng Vũ – Phụ Nữ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Tp.Hồ Chí Minh – Số 59 – 1996

Hoạt động kỷ niệm ngày 20 tháng 10

Họp mặt truyền thống kỷ niệm ngày thành lập hội đã lần lượt được tổ chức trong các ngày 17 và 18 tháng 10 tại các quận huyện hội 8, 10 và Củ Chi với sự tham gia của nhiều hội viên phụ nữ, các bà mẹ Việt Nam anh hùng, các nữ cựu chiến binh.
Từ 17 đến 20 tháng 10, hội phụ nữ 18 quận huyện tổ chức Mít – tinh, họp mặt các thế hệ phụ nữ nhằm ôn lại truyền thống vẻ vang của phụ nữ Việt Nam qua các thời kỳ cách mạng, biểu dương những điển hình tiêu biểu trong phong trào tự rèn luyện của phụ nữ các giới, giới thiệu các hội viên ưu tú cho đảng v.v … Đồng thời phát động thi đua trong hội viên phụ nữ từ nay đến 8 tháng 3 năm 1997.
Ngày 19 tháng 10, các quận 1, 3, 4, 5, 6, 7 ,8 đã tổ chức “ liên hoan người tiểu thương mới” nhằm biểu dương những người phụ nữ buôn bán đã phấn đấu đạt tiêu chuẩn: văn minh, lịch sử, hài hòa giữa công việc buôn bán và giữ gìn hạnh phúc gia đình, nuôi dạy con tốt và tích cực tham gia các công tác xã hội – từ thiện.
Quận hội 3 tổ chức hội thi tay nghề cán bộ nhóm phụ nữ tận dụng – tiết kiệm với sự tham gia của 65 nhóm trường ( đạt trên 50 % tổng số PN TD – TK của quận ). Nội dung thi trắc nghiệm và ứng xử xoay quanh quy chế, nội dung điều hành, sinh hoạt nhóm … Kết quả hơn 92 % thí sinh đạt yêu cầu, giải nhất được trao cho Trần Thị Tuyết Nhung ( phường 10 ).
Quận hội 10 đã kết hợp với nhà văn hóa quận đã tổ chức liên hoan hát ru – dân ca lần thứ 7, thu hút hơn 200 thí sinh ở khắp nơi thành phố và các tỉnh bạn. Cùng thời gian này quận 5 cũng tổ chức sinh hoạt chuyên đề hình tượng người phụ nữ Việt Nam qua ca dao dân ca.
Các hoạt động nhằm chăm lo bảo vệ sức khỏe cho trẻ em, phụ nữ được đặc biệt quan tâm. Hội phụ nữ phường 10 quận 4 tổ chức thi nấu ăn cho các em ở lớp học tình thương, có 21 em tham gia nấu ăn các món ăn bình dân, phù hợp với túi tiền của người dân lao động nghèo. Qua đó dạy các em biết nấu ăn, biết chăm sóc bố mẹ, … Sáng 15 tháng 10 tại quận hội Bình Thạnh tổ chức nói chuyện chuyên đề chế độ dinh dưỡng cho các bà mẹ mang thai. Ở quận 4 có tổ chức cuộc thi nấu ăn phù hợp dinh dưỡng và ngân sách gia đình. Phụ nữ Hoa ở quận 6 đã tham dự cuộc thi nấu ăn các món của dân tộc Hoa v.v …
Sáng 19 tháng 10, câu lạc bộ 20 tháng 10 ( câu lạc bộ cán bộ hội hưu trí ) Tổ chức lễ chúc thọ 30 hội viên ở độ tuổi 70 tại bảo tàng phụ nữ Nam bộ. Các dì được chúc thọ lần này từng là cán bộ trụ cột của phong trào phụ nữ và tham gia trên nhiều lĩnh vực chính trị, quân sự, ngoại giao, kinh tế, văn hóa xã hội, … qua các thời kỳ cách mạng. Nay tuổi già sức yếu nhưng vẫn quan tâm dẫn dắt chị em cán bộ hội cơ sở, có cuộc sống mẫu mực và luôn hướng dẫn con cháu mình trở thành người hữu ích cho xã hội.
Quận 4 mở đầu tuần lễ: dinh dưỡng và phát triển. Ngày 15 tháng 10 năm 1996, hội phụ nữ phường 6 quận 4 đã tổ chức cuộc thi nuôi con khỏe cho các bà mẹ trẻ đang có con nhỏ hoặc đang mang thai, mở đầu cho tuần lễ dinh dưỡng và phát triển của hội phụ nữ quận 4 từ ngày 15 đến ngày 23 tháng 10 năm 1996. Có 40 chị em tham gia dự thi. Cuộc thi gồm 3 phần: thi trắc nghiệm kiến thức nuôi con, thi sơ đồ đường biểu diễn sức khỏe và thi nấu cháo dinh dưỡng cho trẻ. Qua cuộc thi này, hội nắm bắt kiến thức nuôi con của các chị em để có kế hoạch tuyên truyền phù hợp cho chị em.
Minh Hằng ( Theo tạp chí nước ngoài )
Đáp: Em phải nên kiếm nguyên nhân sâu xa và gần của việc muốn kiếm con trai đột xuất của ba và em thử hỏi ba.
1/ Ba chắc chắn là kiếm được con trai không?
2/ Vậy ba sẽ đổi mẹ em và cả 3 đứa con để lấy 1 thôi sao? Cuối cùng hãy nói cho biết là các em thương yêu và cần có ba đến thế nao, chị tin ba sẽ nghĩ lại thôi.
Bạn gái
Vẻ đẹp luyện tập.
Để có thân hình săn chắc
Không ít bạn gái cảm thấy xấu hổ với trang phục đồ tắm trên bãi biển. Lý do? Thân hình của mình không được săn chắc. Đạt được điều đó không khó chỉ cần bỏ ra 1 ít thời gian và công sức để tập luyện.
Động tác 1: Tư thế nằm, đầu và lưng khỏi mặt đất nhờ 2 khuỷu tay chống đỡ. Nhấc chân khỏi mặt đất, cơ bụng co. Thực hiện động tác đạp xe 15 lần.
Động tác 2: Tư thế như ở động tác 1, nhưng 2 chân chụm. Từ từ nhấc chân khỏi mặt đất. Co chân 2 đầu gối càng sát vào nhau càng tốt. Duỗi chân nhưng không chạm mặt đất 5 lần.
Động tác 3: Tư thế như động tác 1. Đư 2 chân thẳng lên cao, chụm lại. Hạ chân từ từ xuống mặt đất. Hít vào và nghĩ giây lát. Thực hiện 5 lần.
Huệ Hà ( Theo Voici ) – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – 1996