Quy hoạch chi tiết phóng tuyến đường Phan Chu Trinh

Trên cơ sở quyết định duyệt quy hoạch chi tiết của kiến trúc sư trưởng thành phố Hồ Chí Minh số 5.850/KTS.T ngày 8/10/1994, tháng 4/1996 ủy ban nhân dân quận Bình Thạnh và công ty xây dựng quận đã chuẩn bị khai triển phương án quy hoạch tuyến đường mới Phan Chu Trinh và khu vực hai bên đường. Phương án này có điều chỉnh so với quy hoạch năm 1993. Tuyến đường Phan Chu Trinh mới có chiều dài 2.216m, từ đường Quân Sự cắt qua các đường Nơ Trang Long, Chu Văn An, Huỳnh Đình Hai, Bạch Đằng và Điện Biên Phủ (đoạn tiếp theo dự kiến nối từ Điện Biên Phủ đến XVNT – gần Thị Nghè – phường 17), tạo thành trục xuyên tâm bắc – nam của quận Bình Thạnh. Lộ giới của tuyến đường là 35m, gồm lòng đường 25m (bốn làn xe ô tô (4×3,75m), hai làn xe tổng hợp (2×3,5m), dải phân cách 3m), và vỉa hè mỗi bên 5m. Xây mới hai cầu bê tông cốt thép – một cầu dài 33m, rộng 15m bắc qua rạch Tắc THủ ở phía bắc và một cầu dài 40m rộng 12m nối phía đông đường Phan Chu Trinh mới (đoạn giữa trung tâm thương mại và nhà vườn ) với đường XVNT (gần Cầu Đỏ). Các công trình quy hoạch hai bên tuyến đường gồm khu nhà vườn ở phần diện tích mở rộng phía đông ven rạch Tắc Thủ; khu chung cư tái bố trí – tập trung chủ yếu ở khu Tăng Kỳ Bắc (phường 12); khu cao ốc văn phòng, siêu thị, thương mại – bố trí ở mặt tiền phía đông và trung tâm phần diện tích mở rộng cạnh công viên mới; khu chợ – bố trí đoạn giữa Chu Văn An và Bùi Đình Túy – giáp khu dân cư Tăng Kỳ Bắc; khu công viên cây xanh (khoảng 15ha) từ giữa đoạn Chu Văn An đến rạch Tắc Thủ – cầu mới, mở sâu về phía đông. Tổng diện tích quy hoạch khu vực hai bên tuyến khoảng 45ha. Trong khu vực quy hoạch, hiện có 2.104 căn hộ gồm 8.500 nhân khẩu (thường trú gần 6.000 người ,tạm trú 2.500 người). Nhà đã tồn tại lâu là 1.236 căn. Nhà tự lấn chiếm tổng cộng 659 căn. Theo kế hoạch, đối với loại nhà tồn tại lâu, sẽ giữ lại khoảng 600 căn, giải tỏa bố trí vào chung cư mới: 636 căn. Đối với nhà lấn chiếm, tái bố trí ở các chung cư mới khoảng 329 căn, đưa về địa phương cũ khoảng 330 hộ. Diện tích dành cho khu chung cư tái bố trí là 2ha; gồm 6 đơn nguyên – chung cư, mỗi chung cư cao 5 tầng, gồm 180 căn hộ. Tổng cộng giải quyết được 1.080 căn hộ giải tỏa. Quy mô dân cư toàn khu vực quy hoạch ước tính khoảng 14.000 đến 15.000 người. Tổng số nhà xây mới gồm nhà phố, nhà vườn và chung cư khoảng trên 1.663 căn. Về cơ sở hạ tầng, nguồn điện được cấp từ lưới điện chung cư của thành phố, nhận điện từ trạm 110/15KV Bình Triệu và xa lộ qua hai tuyến 15KV hiện có dọc đường Bạch Đằng và Nơ Trang Long. Nguồn nước sinh hoạt được khai thác trực tiếp từ những đường ống cấp nước đặt gần khu vực quy hoạch. Nước mưa và nước thải sẽ theo hệ thống thoát nước cục bộ, đổ ra các rạch (trong tương lai, sẽ đổ vào hệ thống thoát nước của thành phố xây dựng cho khu vực này). Ông Lê Duy Nam – giám đốc công ty xây dựng quận Bình Thạnh, chủ tịch tập đoàn xây dựng đường Phan Chu Trinh – cho biết, hiện nay ủy ban nhân dân quận Bình Thạnh và tập đoàn xây dựng đang chuẩn bị hoàn thành và trình chính phủ phương án quy hoạch, dự án đầu tư. Dự tính đầu năm 1997 có thể triển khai thực hiện. Để tạo sự ổn định cho người di dời, tập đoàn sẽ nỗ lực xây dựng khu tái định cư Tăng Kỳ Bắc trước khi tiến hành giải tỏa.
Lao động nữ và việc làm
Thời gian qua, nhu cầu tìm người giúp việc gia đình đang có xu hướng tăng dần ở thành phố Hồ Chí Minh, trong lúc nguồn cung ứng ngày càng gặp khó khăn. Do ít người ở thành phố Hồ Chí Minh chịu làm nghề này nên người giúp việc hiện nay chủ yếu là đến từ các tỉnh, do đó không được một số chủ nhà tin tưởng. Để giải quyết khó khăn này, trung tâm xúc tiến việc làm thành phố và trung tâm lao động trẻ đang có kế hoạch phối hợp để thành lập các đội, nhóm giúp việc nhà chuyên nghiệp, nhằm nâng cao hơn nữa chất lượng của đội ngũ giúp việc gia đình… Chị Lê Thị Ngân Sương – phó giám đốc trung tâm xúc tiến việc làm cho biết: “Chúng tôi đang cùng với trung tâm lao động trẻ bàn bạc kỹ kế hoạch này. Những nét chính sẽ là việc hướng dẫn cho sinh viên các kỹ năng sử dụng các loại máy móc gia đình như: máy giặt, bếp ga, bếp điện… và bổ sung các kiến thức về nội trợ, cách giao tiếp với các thành viên trong gia đình. Điều chúng tôi băn khoăn nhất là quá ít người thành phố chịu làm công việc này. Nếu tuyển chọn lao động tỉnh thì lại vướng vào vấn đề quản lý người lao động ngoài thành phố. Chúng tôi sẽ bàn bạc cụ thể với đơn vị chủ quản là sở lao động – thương binh – xã hội để có hướng giải quyết cụ thể vấn đề này”. Người giúp việc thường có thể được chủ yêu cầu đảm nhận luôn công việc bảo mẫu, vì vậy họ cũng cần được trang bị những kỹ năng cần thiết. Về vấn đề này chị Ngân Sương cho biết: “Chúng tôi đã có kế hoạch liên hệ với trường sư phạm mẫu giáo trong việc dạy cho họ những kiến thức cần thiết trong việc nuôi dạy và chăm sóc trẻ. Việc này đòi hỏi phải có nhiều thời gian”. Chị Sương cũng cho biết, trung tâm đang điều đình với các hộ có nhu cầu để nâng lương chút ít (tối đa không quá 500.000đ/tháng) cho người giúp việc (hiện mức lương mà các hộ này đưa ra chỉ từ 250.000đ – 300.000đ/tháng). Tiêu chuẩn để làm nghề giúp việc hiện nay là dưới 45 tuổi, có sức khỏe và có nhiều kinh nghiệm trong công việc
Nguyễn Hùng – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – Số 39 – 1996

Đừng quên họ “mai này chị sẽ sống ra sao”?

Dường như nghèo đói càng dễ đẩy con người vào những căn bệnh hiểm nghèo, và người phụ nữ ngồi đó trước mặt tôi đây cũng không thoát khỏi thảm cảnh đó. Mặc dù mới hơn 40 tuổi nhưng những cơn bạo bệnh đã làm cho chị già sọm và hoàn toàn kiệt lực.
Chị tên là Nguyễn Thị Kim Chi ở ấp Suối Xon II, xã Phú Vinh, huyện Định Quán, Đồng Nai. Cách đây 8 tháng chị bắt đầu phát bệnh – một căn bệnh nếu được phát hiện và chữa trị sớm có lẽ đã không đẩy chị vào cảnh tay trắng như hiện nay: u nang buồng trứng. Thế nhưng, bệnh viện huyện lại xác định chị bị … xơ gan! Những tháng ngày đằng đẵng chống chọi với căn bệnh tưởng tượng đó, tiền thuốc men chữa chạy đã “gặm” mất của mẹ con chị 4 sào ruộng cùng căn nhà mục nát. Chị không có họ hàng thân thích, còn người chồng thì đã nhẫn tâm bỏ mẹ con chị ra đi khi đứa bé gái vừa 8 tháng bởi ở vùng kinh tế mới này khổ quá! Cạn hết mọi “nguồn” chị đã phải vừa chữa bệnh vừa đi làm mướn nhưng bệnh ngày càng nặng hơn. Giữa tháng 4/1996, cơn bệnh đã “đưa” chị vào bệnh viện Chợ Rẫy. May mắn cho chị, bệnh viện Chợ Rẫy đã phát hiện đúng bệnh và chuyển chị sang Trung tâm Ung Bướu. Khi tôi đến gặp, chị vừa qua một đợt giải phẫu nhờ vào tiền của một người hảo tâm. Nhưng số tiền đó cũng chỉ bù được phần nào, chị rất lo vì sắp đến ngày ra viện, không biết lấy gì thanh toán nợ cho bệnh viện. Con gái chị – bé Nhật Lệ – mới sáu tuổi đang học lớp 2, đã phải bỏ học nửa chừng để đi nuôi mẹ. Suốt ngày bé quần quật lo đủ mọi thứ từ ăn uống, vệ sinh cá nhân đến giặt giũ… cho mẹ. Đau lòng hơn, ngày ngày Nhật Lệ phải đi xin thêm cho mẹ ăn, ngoài bữa cơm từ thiện của bệnh viện.
Cơn bệnh có thể rồi sẽ qua đi nhưng mai đây chị và bé Nhật Lệ sẽ sống bằng gì? Chị thều thào: “chưa biết ra sao chú ạ! Về nhà đợi khỏe một chút chắc rồi cũng ai kêu gì làm nấy thôi!”. Với thể trạng yếu ớt, thân hình tiều tụy thế này thì dù có dưỡng bệnh tốt đến mấy, ai mà dám mướn chị làm, huống hồ Định Quán đang tồn tại một chợ người với bao kẻ ngày ngày trông ngóng việc làm? Không nhà, không ruộng, không vốn liếng, chẳng họ hàng (và theo các bác sĩ ở Trung tâm Ung Bướu, chị đang bị di căn của bệnh u nang buồn trứng vì chữa quá muộn), không hiểu mai này chị sẽ ra sao, nếu không có sự giúp đỡ của những người từ tâm?
Đại học Việt Nam sẽ tổ chức và đào tạo theo mô hình đa lĩnh vực?
“Tổ chức và đào tạo theo mô hình đại học đa lãnh vực tại Việt Nam” là chủ đề của cuộc hội thảo do bộ giáo dục – đào tạo và đại học Quốc gia thành phố Hồ Chí Minh tổ chức trong hai ngày 19 và 20/6/1996 tại trường đại học Kinh tế thành phố Hồ Chí Minh. Cùng với vấn đề trên, những định hướng về xây dựng đại học Quốc gia thành phố Hồ Chí Minh theo mô hình đa lĩnh vực, lợi ích của mô hình đào tạo đa lĩnh vực… cũng đã được báo cáo và tranh luận sôi nổi. Ngoài ra, hội thảo còn xem xét một số vấn đề khác như: thi trắc nghiệm quốc gia, đại học vùng, đào tạo đại học theo học chế tín chỉ qua ba năm thử nghiệm và hướng triển khai hệ thống này cho các trường thành viên…
Tân giám đốc sở giáo dục – đào tạo thành phố Hồ Chí Minh: sẽ bảo đảm quyền lợi giáo viên và học sinh nghèo khi thực hiện hệ bán công
Ngày 18/9/1996, chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh Trương Tấn Sang đã ký quyết định số 2917/QĐ-UB-NC, bổ nhiệm phó tiến sĩ Hồ Thiệu Hùng – nguyên phó giám đốc sở giáo dục – đào tạo – vào chức vụ giám đốc sở thay ông Cao Minh Thì.
Trả lời phỏng vấn của Phụ Nữ trước khi lên đường đi dự đại hội Đảng ở Hà Nội, tân giám đốc sở đã bảo đảm rằng các giáo viên trong biên chế nhà nước dạy hệ bán công sẽ được giữ nguyên về quyền lợi, chế độ. Đối với học sinh nghèo, diện chính sách, sẽ có chế độ miễn giảm học phí bằng chính tiền nhà nước, chứ không phải bằng tiền của trường bán công. Ra Hà Nội lần này, ông còn đảm nhận trọng trách cùng giám đốc sở tài chánh thành phố Hồ Chí Minh gặp bộ trưởng Tài chính với câu trả lời dứt khoát: làm bán công có bị cắt ngân sách giáo dục không? Đây là mối quan tâm rất lớn của ngành và ủy ban nhân dân thành phố.
Đứng trước tình hình lượng học sinh tăng cao, ông Hùng đã chỉ đạo các trường có mặt bằng cho thuê mướn, phải chấm dứt hợp đồng, tận dụng cơ sở vật chất phục vụ cho giảng dạy. Ngoài ra, sở tài chánh cũng cho biết với những trường thuê mướn mặt bằng, sở sẽ thu tất cả các khoản tiền cho thuê này.
Thành phố Hồ Chí Minh: 79,17% thí sinh thi đậu tú tài
18.896 trên tổng số 23.869 thí sinh toàn thành phố Hồ Chí Minh đã thi đậu kỳ thi tú tài đầu tiên trong cả nước, đạt tỷ lệ 79,17% – có giảm so với tỷ lệ năm trước là 81%.
Kết quả cụ thể, ở môn văn không có bài thi nào điểm 0 hoặc điểm 10, môn lý có 23 bài điểm 0 và 1.768 bài đạt điểm 10, môn toán có 59 bài điểm 0, 318 bài điểm 10, môn anh có 49 bài điểm 10, không có điểm 0. Đặc biệt, môn sử có đến 27 bài điểm 0 và chỉ có 22 bài điểm 10. Có tất cả 28 em đạt 36 điểm, được xét tuyển thẳng vào đại học. Thủ khoa là học sinh của trường Nguyễn Thị Minh Khai – Nguyễn Thái Đông Quân, đạt 37 điểm.
Được biết trên toàn quốc, tỷ lệ đậu trong kỳ thi này cũng giảm. Giám đốc sở giáo dục – đào tạo thành phố Hồ Chí Minh Hồ Thiệu Hùng cho biết tỷ lệ của Hà Nội là 86,8%, Hải Phòng 88,6%, Nam Hà – nơi thường được đánh giá là chất lượng giáo dục đúng và tốt – 72%. Đặc biệt nhiều tỉnh thành năm trước tỷ lệ đậu trên 95% thì năm nay giảm còn 50% – 60%.
Phóng Viên – Phụ Nữ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Tp.Hồ Chí Minh – Số 47 – 1996

Khi mùa khai giảng đến sớm…

Nhiều bà mẹ đang tất bật sắm sửa cho con dù chưa đến ngày khai giảng chính thức. Ngay từ đầu tháng 6, các bé học bán trú mẫu giáo và cấp I đã bắt đầu đi học hè. Các cửa hàng phục vụ cho học sinh: từ sách vở, đồng phục, cặp sách đến nhiều dụng cụ học tập khác… bỗng nhộn nhịp hẳn lên! Thị trường có kịp đáp ứng cho mùa khai giảng đến sớm của các cháu học sinh? Và để một đứa trẻ tươm tất đến trường, các bà mẹ phải tốn kém bao nhiêu?
Sách giáo khoa và tập: sẽ không thiếu
Ngay lúc kết thúc niên học 95 – 96, che mẹ học sinh đã có thể mua luôn bộ sách giáo khoa của niên học tới tại thư viện nhà trường. Chỉ cần nói tên cấp học là đã có ngay bộ sách xếp sẵn, giá từ 27.000đ/bộ (lớp 1) – 52.000đ/bộ (lớp 5 – chưa kể sách bài tập). Ngoài ra, nhiều nhà sách còn ghi rõ lời rao: “ở đây có sách giáo khoa từ lớp 1 đến 12”. Nhưng đầy đủ nhất có lẽ là các quầy hàng của Công ty Sách – Thiết bị trường học trên đường Nguyễn Tri Phương, quận 5. Ông Nguyễn Hiến – trưởng phòng Phát hành của công ty cho biết: “chúng tôi đã đưa ra hơn 1,1 triệu bản sách phục vụ hè, có gần như đầy đủ các bộ môn của từng cấp, trừ sách phân ban, sách tiếng Việt và toán của ông Hồ Ngọc Đại thì phải đợi đến đầu tháng 7 mới có. Chương trình năm nay không có chỉnh lý nhiều như năm 1995 nên sách tồn khi của năm 1995 vẫn dùng được, giá không thay đổi. Chỉ có loại sách mới in năm nay là giá tăng 10% (cụ thể tăng 300đ – 500đ/quyển) so với năm 1995. Chúng tôi tin tưởng rằng đến khi nhập học, nguồn sách giáo khoa vẫn đầy đủ, không có vấn đề biến động. Chúng tôi không chỉ bán trực tiếp cho các phòng giáo dục mà còn mở cửa hàng bán lẻ ở đây, kéo dài thời gian mở cửa đến 7g tối và bán luôn cả ngày chủ nhật”.
Thế còn tập vở thì sao? Vẫn như năm trước, loại tập học sinh đang bán chạy là Olympic và Vĩnh Tiến. Đến mua tại cửa hàng Vĩnh Tiến, có thể tiết kiệm được ít nhiều, nếu mua từ 20 cuốn loại 96 trang hoặc 10 cuốn loại 200 trang trở lên. Ở đây, tập 96 trang tốt nhất giá 36.200đ/20cuốn (1.810đ/cuốn), giá bán lẻ 2.200đ/cuốn. Mua 100 cuốn 96 trang hoặc 50 cuốn 200 trang, giá còn giảm nữa: 176.500đ (tính ra chỉ có 1.765đ/cuốn). Hàng Vĩnh Tiến nhưng giá tập ở Hải Thượng Lãn Ông (quận 5) rẻ hơn ở cửa hàng Lê Lợi (quận 1).
Cặp táp và dụng cụ học tập: đa dạng và phong phú
Cặp táp học sinh sản xuất trong nước vẫn chiếm lĩnh thị trường. Kiểu dáng ưa chuộng vẫn là loại cặp ba – lô. Cặp cho học sinh nhà trẻ, mẫu giáo và cấp 1 may bằng nhựa trong hoặc vải dù, màu sắc tươi sáng và in nhiều hình sặc sỡ, giá phổ biến từ 12.000đ – 30.000đ/cái. Thực tế không phải dễ tìm ra chiếc cặp ưng ý: may kỹ, màu sắc phối hài hòa, phụ liệu tốt và hình in có tính giáo dục. Vì thế, những người có điều kiện thường chọn cặp ngoại bán ở các siêu thị, thấp nhất cũng hơn 100.000đ/cặp. Cặp dành cho học sinh cấp II, cấp III chủ yếu bằng simili màu (nâu, đen hoặc xanh) giá 60.000đ – trên 100.000đ/cặp.
Dụng cụ học tập có hàng trăm loại khác nhau, đa số là hàng Đài Loan, một số ít của Trung Quốc, Hàn Quốc, Đức, Pháp…
Chỉ kể riêng mặt hàng bóp đựng viết đã thấy sự phong phú: từ loại bằng thiếc đơn giản giá 10.000đ/cái đến loại bằng nhựa (với đủ kiểu ấn để cho ra cục tẩy, đồ chuốt viết chì, ngăn đựng viết, kính lúp…), giá 19.000đ – 40.000đ/cái. Mới nhất là những bóp đựng viết bằng vải dù in bông khá đẹp có hai ngăn đựng sẵn viết chì thước kẻ bút màu, cục tẩy… giá 40.000đ – 65.000đ/cái. Hàng Việt Nam chỉ có rất ít chủng loại: viết bi, mực bút máy, bút chì màu bằng sáp, bút lông, bao plastic bọc tập vở, nhãn ghi tên có lớp keo dán sẵn đằng sau… Ngay cả phấn viết bảng Việt Nam năm nay cũng bị cạnh tranh bởi phấn không bụi của Mỹ, Hàn Quốc và Pháp. Dụng cụ học tập phục vụ cho các cháu nhà trẻ, mẫu giáo chủ yếu do Công ty Sách – Thiết bị trường học và Alpha cung cấp, với hàng trăm mặt hàng vừa học vừa chơi bằng gỗ, bằng nhựa. Năm nay, Công ty Sách – Thiết bị trường học ra thêm được một số mẫu mới như bộ lắp ghép hình bằng gỗ, bảng kẻ ô cho các cháu lớp lá bắt đầu học tiếng Việt… nhưng lại “khai tử” mặt hàng đất sét màu, vì không cạnh tranh lại với đất sét màu của Malaysia. Công ty đã nhập mặt hàng này để phân phối cho thị trường với giả rẻ hơn những nơi khác: 6.500đ/hộp 5 màu khác nhau (so 10.000đ/hộp).
Thanh Thủy – Phụ Nữ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Tp.Hồ Chí Minh – Số 45 – 1996

Tài sản công = “nước sông, công lính”?

Khi của… không đau, con… không xót!
Từ trước đến nay, quản lý tài sản công là một vấn đề làm đau đầu các nhà chức trách, và tình trạng quản lý lỏng lẻo, vô trách nhiệm, để thất thoát rất lớn đã làm giảm niềm tin của dân đối với nhiều cán bộ có chức trách.
Theo nguồn tin từ Bộ tài chính, sau khi tiến hành 300 cuộc thanh tra địa chính tại 44 tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương đã phát hiện gần 40.000 trường hợp vi phạm đất đai, xử lý 30 ngày ha đất sử dụng trái phép, truy thu cho ngân sách nhà nước trên 10 tỷ đồng, xử lý 30 cán bộ vi phạm. Hệ thống cơ quan thanh tra của chính phủ, sau khi tiến hành 465 cuộc thanh tra tại 27 tỉnh, thành phố đã phát hiện một diện tích cấp đất không đúng thẩm quyền đến 589,8 ha lấn chiếm 214 ha, mua bán trái phép 203 ha và số tiền lệ phí tự thu tự chi không báo cáo lên cấp trên là 21,7 tỷ đồng, 176.900 USD và 2.369 chỉ vàng! Riêng tại Bà Rịa – Vũng Tàu đã phát hiện 45 trường hợp giao đất không đúng thẩm quyền với diện tích 315 ha. Còn tại Hà Nội, đã tìm ra 34 quyết định giao đất vượt thẩm quyền và rất nhiều trường hợp sử dụng đất sai pháp luật.
Đó là chưa kể việc nhà nước chưa nắm được toàn bộ giá trị của nguồn tài nguyên khoáng sản, không theo dõi đầy đủ quá trình khai thác, sử dụng, dẫn đến tình trạng khai thác bừa bãi đá quý, vàng, than đá… Tài nguyên rừng mỗi năm mất khoảng 1.000 ha do nạn phá rừng làm rẫy, cháy rừng và khai hoang trồng cây công nghiệp không có quy hoạch.
Còn việc sử chữa thường xuyên đối với nhà cửa, trang thiết bị làm việc cũng như việc mua sắm mới của các cơ quan hành chính – sự nghiệp thì chưa gắn với công việc, chưa triệt để kiểm tra, kiểm kê số lượng, đối chiếu kết quả thực hiện với kinh phí đã bỏ ra. Riêng ở thành phố Hồ Chí Minh, nhà cửa và trụ sở làm việc của các cơ quan hành chính – sự nghiệp là tiếp thu từ chế độ cũ và hàng năm ngân sách nhà nước phải đảm bảo cho việc sửa chữa, song nhiều cơ quan vẫn lấy kinh phí để trả tiền thuê nhà, trụ sở làm việc. Như vậy, hơn 20 năm nay, mỗi năm ngân sách nhà nước đã phải chi hai lần cho cùng một việc!
Không thể kể xiết những thí dụ đau lòng đó. Rõ ràng, ở đây không thể kêu gọi lòng tự giác theo kiểu “của đau, con xót”, mà cần có những tiêu chuẩn, luật lệ và định chế cụ thể, hữu hiệu.
Sao cho tài sản công không phải là đặc lợi riêng?
Về vấn đề này, điều 12 luật Ngân sách Nhà nước đã quy định: “mọi tài sản được đầu tư, mua sắm từ nguồn ngân sách nhà nước và tài sản khác của nhà nước phải được quản lý chặt chẽ đúng chế độ quy định”. Theo chúng tôi, để thực hiện được điều luật này, có hai việc cơ bản phải làm là định nghĩa được phạm vi và đối tượng tài sản nhà nước một cách cụ thể, và tìm ra một biện pháp căn bản để quản lý tài sản nhà nước”.
Việc định nghĩa các tài sản công đang có những vấn đề chưa thống nhất, chẳng hạn trong vấn đề quy định xem xét đất đai có phải hoàn toàn là tài sản nhà nước hay không loại đất nào mới đúng là tài sản công? Tuy nhiên, đưa ra một định nghĩa chi tiết về tài sản công không phải là vấn đề khó, và thuộc trách nhiệm của các nhà chuyên môn.
Còn trong vấn đề quản lý tài sản công, có một việc hết sức quan trọng là cần sớm ban hành một văn bản xác định rõ nhiệm vụ và quyền hạn quản lý tài sản nhà nước của các cấp, ngành, các đơn vị trực tiếp được giao quản lý, sử dụng tài sản. Trong đó cần quy định rõ nhiệm vụ và quyền hạn của cơ quan quản lý tài sản nhà nước (tài sản công); nhiệm vụ và quyền hạn của các ngành, các cấp, nhiệm vụ và quyền hạn của đơn vị trực tiếp được giao quản lý sử dụng tài sản nhà nước. Hiện nay, cục quản lý công sản đang đề nghị nhà nước ban hành quy chế quản lý tiêu chuẩn, định mức sử dụng những tài sản có giá trị lớn như nhà thuộc trụ sở làm việc, xe con phục vụ công tác. Chính phủ quyết định việc xây dựng, điều động nha, đất thuộc trụ sở làm việc của cơ quan ở trung ương, quyết định xây dựng các công trình kết cấu hạ tầng do trung ương quản lý. Bộ tài chính có nhiệm vụ và quyền hạn tổ chức quản lý, kiểm tra việc sử dụng tài sản nhà nước theo quy định tại điều 21 của luật ngân sách nhà nước, chủ trì phối hợp với các bộ, ngành, địa phương xây dựng chế độ quản lý tài chính, tiêu chuẩn, định mức sử dụng đối với các tài sản, đất đai giao cho các đơn vị quản lý sử dụng, và thẩm định kế hoạch xây dựng mua sắm tài sản nhà nước.
Mọi tài sản nhà nước (trừ đất đai, tài nguyên), đều trải qua các giai đoạn: hình thành, phân phối, sử dụng và cuối cùng là thu hồi thanh lý. Do đó, những nội dung chủ yếu của quản lý tài sản nhà nước phải bao quát được quá trình này. Với việc quản lý quá trình sử dụng tài sản thì cần thực hiện chặt chẽ việc đăng ký tài sản và quản lý cả bằng hiện vật và giá trị, thực hiện sử dụng, sửa chữa tài sản đúng tiêu chuẩn định mức mà nhà nước ban hành. Việc thu hồi và thanh lý tài sản nhà nước, nhất thiết phải tuân theo những quy định thống nhất, trong đó phải thực hiện kiểm kê đánh giá giá trị còn lại của nó và phải nộp đủ số tiền thanh lý vào ngân sách nhà nước, sau đó mới chi ra để mua sắm. Để tránh sự khuất tất cần thực hiện việc xây dựng mua sắm, thanh lý sửa chữa, nâng cấp tài sản nhà nước thông qua hình thức đấu thầu.
Hạnh Uyên – Phụ Nữ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Tp.Hồ Chí Minh – Số 45 – 1996

Lao động nữ và việc làm

Bưu điện thành phố Hồ Chí Minh: tuyển dụng bình quân 500 lao động mỗi năm
Trong những năm qua, bưu chính – viễn thông là một trong những ngành phát triển mạnh mẽ ở Việt Nam và vì vậy đã thu hút thêm rất nhiều nhân lực. Riêng Bưu điện thành phố Hồ Chí Minh, theo phòng tổ chức cán bộ – lao động tiền lương, hàng năm bình quân có đến 500 lao động được tuyển vào, bao gồm: kỹ sư điện tử – tin học (từ các trường đại học Bách Khoa, Tổng hợp), công nhân lắp đặt cáp, máy điện thoại, tổng đài, giao dịch viên, điện thoại viên làm việc ở các bưu cục, hay các tổng đài 116, 108, các tổng đài của các công ty máy nhắn tin…
Nguồn tuyển dụng của Bưu điện thành phố là những học viên trung cấp tốt nghiệp từ trường Cao đẳng (11 Nguyễn Đình Chiểu, quận 1) và những công nhân được đào tạo 9 tháng tại Trung Tâm Đào tạo II ở Thủ Đức và một trường công nhân nữa ở Tiền Giang. Ngoài ra, để khắc phục tình trạng thiếu người, thời gian qua Bưu điện thành phố đã tổ chức những lớp đào tạo công nhân ngắn hạn trong 3 tháng và tiếp tục bổ sung kiến thức cho họ trong thời gian làm việc sau đó.
Đặc biệt, để mạng viễn thông Việt Nam có thể phát triển bắt kịp những công nghệ tiên tiến, hiện đại nhất của thế giới, trong các hợp đồng mua thiết bị, bao giờ Bưu điện thành phố cũng có điều khoản đối với đối tác là: đào tạo người để nắm vững được công nghệ. Yêu cầu này đã tạo cơ hội để các bạn trẻ có năng lực nâng cao được trình độ chuyên môn của mình. Ngoài ra để khuyến khích cán bộ – công nhân viên tự đào tạo và đào tạo lại, Bưu điện thành phố còn có chính sách trợ cấp 70% kinh phí đào tạo nếu cán bộ – công nhân viên đó tốt nghiệp loại khá giỏi.
Một điều bức xúc của ngành hiện nay là không được tự mình đào tạo kỹ sư dù có năng lực và cơ sở vật chất để thực hiện việc này (năm 1995, báo cáo tổng kết công tác điều tạo của bộ giáo dục – đào tạo đã đánh giá bưu chính – viễn thông là một trong những ngành có hệ thống đào tạo tốt nhất). Vì vậy, những kỹ sư điện tử – tin học được tuyển dụng vào ngành đều phải trải qua một thời gian đào tạo thêm những kiến thức chuyên biệt của ngành.
Hiện nay, những bạn trẻ đã tốt nghiệp trung học, có bằng B anh văn trở lên, biết vi tính và có chất giọng thích hợp, đều có thể dự tuyển để trở thành giao dịch viên và điện thoại viên của Bưu điện thành phố Hồ Chí Minh (riêng giao dịch viên thì có thêm tiêu chuẩn ngoại hình).
Định hướng việc làm: hãy giúp tôi một việc làm
Trong thời gian qua, chuyên trang Lao động nữ của báo Phụ nữ đã nhận được một số thư của các độc giả với những nội dung xoay quanh các vấn đề bức xúc của người lao động và đặc biệt là lao động nữ như: chọn nghề như thế nào, hướng nghiệp cho con cái ra sao, xin giúp một chỗ làm… Để tạo cầu nối thông tin thiết thực hơn giữa các nữ lao động trẻ với các đơn vị tuyển dụng cũng như các bậc phụ huynh có thêm thông tin trong việc định hướng cho con cái, báo Phụ nữ sẽ mở thêm chuyên mục: định hướng việc làm với sự tư vấn của các chuyên gia về lao động ở thành phố. Mọi thắc mắc, ý kiến đóng góp… xin thư về chuyên trang lao động nữ của báo Phụ nữ thành phố.
Tôi năm nay đã 35 tuổi đã có gia đình và có hai con được 9 tuổi và 3 tuổi. Trước đây tôi đã từng là kế toán (trung cấp) cơ quan hành chính sự nghiệp nhưng từ năm 1989 tôi đã xin nghỉ việc để ở nhà chăm sóc con cái.
Hiện nay, cuộc sống ngày càng trở nên khó khăn và với việc con cái đã tương đối lớn, tôi có thể yên tâm đi làm thì với trình độ tốt nghiệp phổ thông, biết kế toán, một ít tiếng Anh và tiếng Pháp… tôi đã gõ cửa xin việc ở nhiều nơi nhưng đều vô vọng. Biết mình đã lớn tuổi và trình độ không thể nào bằng so với các em trẻ hiện nay, tôi không hề dám nghĩ đến việc trở lại công việc văn phòng như ngày xưa mà chỉ xin được làm công nhân nhưng cũng không ai nhận. Tôi buồn và thất vọng quá.
Qua báo Phụ nữ, tôi được biết ở quận 1, đang cần lao động phổ thông đóng tập học sinh nhưng tôi không rõ địa chỉ, báo có thể giúp tôi được không? Hoặc là nơi làm đồ chơi bằng nhựa? Hiện nay, tôi cũng rất muốn biết tiêu chuẩn của người bảo mẫu để xem mình có thích hợp không. Nếu ở Thủ Đức hoặc Bình Thạnh có cần bảo mẫu và tôi được nhận thì tốt quá. Tôi đang ở trong tình trạng rối trí và quá thất vọng, rất mong được sự giúp đỡ của báo thông qua các trung tâm giải quyết việc làm.
T.T.K. Hạnh (ấp An Bình, xã An Phú, Thủ Đức)
Sau khi nhận được thư của chị K.Hạnh, phóng viên chuyên trang lao động nữ của báo Phụ nữ đã trực tiếp gặp ông Nguyễn Gia Tùng, trưởng phòng tư vấn việc làm và cung ứng lao động Tân Bình và trước nhu cầu bức xúc của chị Hanh, ông đã liên lạc ngay với nơi tuyển dụng và kết quả: đồng ý giải quyết việc làm cho chị Hạnh ở quận 1.
Chị Hạnh có thể đến văn phòng tư vấn việc làm và cung ứng lao động Tân Bình số 440 Cách Mạng Tháng Tám (gần chợ Bà Quẹo) gặp trực tiếp ông Tùng để biết thêm chi tiết.
Phóng Viên – Phụ Nữ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Tp.Hồ Chí Minh – Số 45 – 1996

Sẽ ra sao những kiến trúc lịch sử của Sài Gòn – thành phố Hồ Chí Minh

Không riêng chợ Bến Thành, một số kiến trúc hiện hữu ở khu trung tâm thành phố Hồ Chí Minh cần giữ lại hay “xóa sổ” đang là đề tài bàn cãi của nhiều tầng giới xã hội, nhất là khi văn phòng kiến trúc sư trưởng thành phố công bố ý đồ quy hoạch kiến trúc cao tầng của khu trung tâm thành phố. Kiến trúc sư Lưu Trọng Hải – chuyên viên cao cấp của văn phòng kiến trúc sư trưởng thành phố trong trả lời phỏng vấn của báo phụ nữ đã thể hiện phần nào định hướng quy hoạch đối với những khu vực có nhiều công trình kiến trúc loại này. PV: thưa ông, trong ý đồ quy hoạch kiến trúc cao tầng tại khu trung tâm thành phố, những loại công trình nào theo quan điểm của kiến trúc sư trưởng là cần được bảo tồn? Kiến trúc sư Lưu Trọng Hải: trước hết, những công trình được bộ văn hóa thể thao liệt vào hạng di tích lịch sử, di tích văn hóa… thì nhất định phải bảo tồn. Tuy nhiên, loại công trình này có ít ở khu trung tâm. Đáng lưu ý ở mặt bằng trung tâm hiện hữu là những công trình kiến trúc có giá trị về mặt kiến trúc, gắn với truyền thống văn hóa – xã hội và lịch sử của thành phố Hồ Chí Minh. Chẳng hạn như chợ Bến Thành, nhà thờ Đức Bà, bưu điện thành phố, Đường Đồng Khởi, đường Lê Duẩn… Những công trình này cần được xem xét một cách khoa học về giá trị kiến trúc, giá trị văn hóa – xã hội để quyết định giữ lại hay cải tạo, xây mới… trên cơ sở quy hoạch tổng thể. Chợ Bến Thành từng là biểu tượng của Sài Gòn – thành phố Hồ Chí Minh, và điều đó không chỉ có ý nghĩa đối với người thành phố mà cả nước và cả người Việt ở nước ngoài. Có dư luận cho rằng chợ Bến Thành nằm trong ý đồ xây dựng mới của các nhà quy hoạch. Ý kiến của ông thế nào? Chúng tôi hoàn toàn thống nhất với những đánh giá về ý nghĩa xã hội của chợ Bến Thành. Tuy nhiên, để có một đánh giá tổng quát, chúng ta cần xem xét một số khía cạnh khác. Chợ Bến Thành tọa lạc tại một vị trí đẹp nhất, thuận lợi nhất của khu trung tâm, nhưng kiến trúc bề mặt hiện hữu của nó chưa thể gọi là đẹp, phần xây dựng bên trong xuống cấp, chiều cao lại thiếu phù hợp với cảnh quan xung quanh… Chưa nói tới mặt kinh tế là lãng phí đối với một vị trí trung tâm. Vì vậy, hiện cơ quan điểm về quy hoạch chợ Bến Thành là: giữ nguyên, cải tạo và xây dựng mới. Vậy quan điểm của kiến trúc sư trưởng thế nào? Từ trước tới nay cũng có một số dự án đầu tư cải tạo xây dựng lại chợ Bến Thành, tuy nhiên, thành phố và kiến trúc sư trường vẫn chưa chấp thuận. Ở một số đô thị trong khu vực như Bắc Kinh (Trung Quốc), Melbourne (Úc) hay thủ phủ Malaysia… cũng có những chợ có ý nghĩa xã hội như chợ Bến Thành. Trong thời gian gần đây, người ta cũng cho xây mới nhưng giữ lại tên cũ. Chúng tôi nhận thấy ý nghĩa xã hội của các chợ này không vì thế mà mất hay giảm đi. Về phần mình, cho đến nay, chúng tôi cũng chưa quyết định thống nhất là giữ lại hay xây mới. Đối với công trình này, cần có ý kiến của các nhà khoa học ở các lĩnh vực khác.
Vì vậy mà tôi có đưa ra ý kiến là nên chẳng tham khảo thêm ý kiến của dân? Số phận các công trình kiến trúc ở một số khu vực có chiều dài lịch sử như đường Đồng Khởi, Lê Duẩn, khu chợ Cũ… cũng đang được dư luận quan tâm. Vậy ý đồ quy hoạch của kiến trúc sư trưởng đối với các khu vực này như thế nào? Các con đường này, về mặt kiến trúc đã tạo ra một dáng dấp đặc thù, tiêu biểu cho sắc thái thành phố. Đường Đồng Khởi dù không lớn, nhưng với kiến trúc hài hòa đã làm nên vẻ ấm cúng của con đường. Tuy nhiên kiến trúc cụ thể từng khu phố, từng căn nhà chưa phải là đặc trưng, có giá trị, còn về mặt xây dựng thì nhiều nhà – trường đã xuống cấp trầm trọng. Ngay giữa lòng của khu vực này có loại nhà tạm bợ, lụp xụp. Do đó việc xây dựng mới ở con đường này trong các ô – khu vực riêng là cần thiết. Tuy nhiên việc xây mới phải tuân thủ một số quy định và được xem xét về mặt kiến trúc, chiều cao nhằm không phá vỡ dáng dấp đặc thù của con đường. Đối với đường Lê Duẩn là con đường rộng và đẹp nhất ở khu trung tâm thì kiến trúc hiện hữu hai bên chưa tương xứng. Ví dụ như Nhà Hữu nghị, trụ sở công ty xổ số và kiến thiết, sứ quán Mỹ (cũ)… không đẹp và không đại diện cho các kiểu kiến trúc thẩm mỹ. Khu vực Đại học Y dược, đại học tổng hợp, bảo tàng của quân đội… chưa phát huy được thế mạnh của kiến trúc không gian…Vì vậy cũng có thể được quy hoạch cho phép xây dựng mới. Tương tự, khu chợ Cũ – dù có thời gian hình thành lâu đời nhưng trong thực tế đã xuống cấp, xen kẽ nhiều ô nhà ổ chuột, lụp xụp… Vừa qua có ý kiến là thành phố không cho phép xây dựng thêm các công trình kiến trúc trên 12 tầng ở khu trung tâm…?
Nguyễn Hùng – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – Số 37 – 1996

Em rất hận anh ấy và chẳng tiếc gì khi chia tay nhưng cũng hết sức bấn loạn

Nhỏ to tâm sự
Chị Hạnh Dung mến, em 27 tuổi khá xinh, có công việc làm ổn định và đang theo học ngoài giờ ở đại học mở – bán công. Anh ấy hơn em 14 tuổi, “học cao, hiểu rộng, thu hút phụ nữ…”. Tụi em chuẩn bị làm đám cưới, đã phát thiệp nhưng phải hồi lại vì ba anh bệnh. Đám cưới phải dời lại mấy tháng sau. Trong khoảng thời gian đó, em đã dại dột trao thân cho anh. Đó là lần đầu tiên nhưng em lại không chảy máu. Anh ấy nghi ngờ em đã từng quan hệ với người khác. Em đã giải thích hết lời, thậm chí chứng minh cả bằng sách vở nhưng anh ấy vẫn một mực cho là em lừa gạt anh và quyết định hủy bỏ đám cưới với lý do em đã không còn trinh khi đến với anh. Chưa hết, do chúng em làm chung cơ quan nên trước sự dò hỏi của mọi người, anh ấy đã giải thích lý do – dù chưa nói toạc móng heo ra nhưng cũng theo kiểu đủ để cho mọi người suy đoán được. Em rất hận anh ấy và chẳng tiếc gì khi chia tay nhưng cũng hết sức bấn loạn, đau buồn vì chẳng biết phải đối phó với dư luận như thế nào. Em mong đợi nơi chị một lời tâm sự. NTH thân mến, trường hợp như em khi quan hệ lần đầu không phải là hiếm và đã được nhiều bác sĩ chuyên khoa giải thích trên báo chí. Chỉ tiếc là em đã trao nhầm sự trong trắng của mình vào tay kẻ hẹp hòi, hủ lậu. Không chỉ kém hiểu biết mà anh ta còn tỏ ra là một người ích kỷ, nặng đầu óc phong kiến. Nếu là một người đàn ông rộng lượng và biết yêu thương người vợ sắp cưới của mình hẳn anh ta sẽ không cư xử tuyệt tình như vậy. Rõ ràng là anh ta đã không yêu em như chính bản thân em đang hiện hữu trước anh ta mà chỉ chạy theo em để tìm một chữ trinh cổ lỗ. Chưa hết, anh ta đã tỏ ra không xứng đáng là một người đàn ông khi không đạt được mục đích tìm kiếm đã bêu xấu em bằng cách giải thích với mọi người xung quanh về việc chia tay của hai người bằng cách mà em đã nói trong thư. Đối với một người đàn ông như vậy thì em chẳng cần buồn tiếc làm gì, thậm chí những gì anh ta nói sau lưng của em cũng chẳng nên để tâm làm gì cho thêm mệt trí. Hãy cứ tự an ủi là mình cũng còn may mắn vì không phải gắn bó với một con người như vậy suốt cuộc đời. Thử nghĩ mà xem, nếu như mọi chuyện xảy ra sau ngày cưới thì anh ta sẽ phản ứng và cư xử với em như thế nào? Chắc chắn không phải ngày một ngày hai mà ly dị với nhau được và em hẳn sẽ chịu dằn vặt, đau khổ gấp nhiều lần hơn bây giờ – tất nhiên là cũng do sự đa nghi hẹp hòi của anh ta gây ra. Trong cái rủi có cái may, trong sự mất mát cũng còn đôi phần an ủi. Em hãy cố mà nghĩ như thế để dịu bớt cơn sốc đang phải chịu đựng. Lâu ngày, mọi chuyện sẽ lùi vào quá khứ. Không hợp nhau thì chia tay. Đó là lời giải thích đơn giản nhất dành cho những kẻ tò mò. Còn việc họ bàn tán như thế nào sau lưng em thì cứ mặc họ, đừng quan tâm đến thêm phiền. Nếu có điều kiện em nên sớm thay đổi nơi làm việc để cắt đứt với khung cảnh cũ, với những lời đàm tiếu. Một công việc mới, một bầu không khí mới, những mối quan hệ mới chắc chắn sẽ giúp được em rất nhiều trong việc tìm kiếm lại sự bình ổn cho tâm hồn. Đã không còn yêu thương nuối tiếc gì thì hãy cố quên con người ấy đi để làm lại từ đầu. Trước mắt, hãy tập trung vào việc hoàn tất chương trình đại học. Rồi sẽ không thiếu những cơ hội mới đến với em trong tương lai. Đừng để buồn khổ, thất vọng quật ngã mình.
Song thực tế trong 54 giấy phép xây dựng liên doanh đã cấp, có rất nhiều công trình nằm trong khu vực 3 và khu vực 2 – cũng là do quy hoạch chậm hơn việc kêu gọi đầu tư. Vấn đề thứ hai, là mạng giao thông ở khu trung tâm này. Theo đồ án, việc mở rộng đường trong khu trung tâm (đa số chỉ có hai làn xe) không phải là giải pháp tốt nhất, mà chỉ nên phân luồng, tuyến, tách dòng xe; và trong tương lai, chỉ mở rộng bảy nút giao thông chính ở khu trung tâm và dành một số ô phố nhỏ để xây dựng nhà để xe bốn bánh, hai bánh và các bãi đậu xe công cộng ở các vị trí thuận lợi. Tuy nhiên, kiến trúc sư Tài nhấn mạnh: quy hoạch chỉ là cái đỉnh của một tam giác, mà hai cạnh kề là cấp phép xây dựng và quản lý xây dựng. Nghĩa là, đồ án quy hoạch có thành hình hay không, còn tùy thuộc vào trình độ quản lý đô thị. Đó cũng là “vấn đề” chung của mọi bản đề án bảo tồn, thiết kế khác được trình bày trong hội nghị này.
Hạnh Dung – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – Số 35 – 1996

Hè 96 với trẻ em ngoại thành: sách về “vùng trắng sách”

Từ nhiều năm nay, thủ tướng chính phủ đã ra nghị quyết 21/TTg giao cho công ty Phát hành Sách KV 2 cung cung cấp sách tài trợ của nhà nước cho hệ thống thư viện trường học cấp I, cấp II ở vùng núi, vùng sâu, vùng xa. Đó là tín hiệu đáng mừng cho những “vùng trắng sách”. Dù không được tài trợ nhưng Fahasa đã có sáng kiến tổ chức xe sách lưu động để đóng góp tích cực vào việc thực hiện nghị quyết này.
Tính đến nay, sau một năm hoạt động xe sách lưu động của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí minh của Fahasa đã thực hiện được 200 chuyến đi về 90/100 xã ngoại thành và một số nơi khác. Do mỗi chuyến đi từ 3 đến 5 ngày, chi phí nặng nên không tính chuyện lời lãi mà như bà Đỗ Thị Phấn – giám đốc Fahasa cho biết: “mục đích chiến lược là đem văn hóa về ngoại thành, từng bước nâng cao và giảm bớt những mất cân đối về mặt bằng hưởng thụ văn hóa giữa ngoại thành với nội thành. Qua đó xây dựng lại mạng lưới phát hành sách, thư viện cơ sở ở địa phương và ở trường học ngoại thành”. Hè năm nay, xe sách lưu động đã có kế hoạch hỗ trợ trên 100 triệu đồng cho trẻ em nghèo hiếu học ở bốn huyện ngoại thành: Cần Giờ, Bình Chánh, Củ Chi và Nhà Bè. Số tiền này phân chia cả bốn huyện thì có khác gì …muối bỏ biển! Thế nhưng có nhiều điều mà chúng ta không thể ngờ đến. Bí thư Huyện Đoàn Nhà Bè, anh Tô Đại Phong cho biết: “hiện nay, tập, sách, dụng cụ học tập đang là nhu cầu bức thiết của các em, nhất là đối với các em vùng sâu. Ngoài giờ, các em còn phải phụ cha mẹ kiếm sống như làm thuê, bắt còng, chằm lá, chăn vịt…”. Anh Trần Ngọc Phương – phó bí thư Huyện Đoàn Củ Chi – tâm sự: “trong số các học sinh, nhiều em phải giúp gia đình, làm thuê, bán vé số, làm hàng gia công chiếu tre, mành trúc… để tạo thêm thu nhập cho gia đình nhưng vẫn học tốt. Còn không ít những em kém may mắn hơn nữa, không đủ ăn, đủ mặc và không được đến lớp như bạn bè cùng lứa tuổi”. Từ đó, trong những chuyến đưa xe sách lưu động về các nơi này. Fahasa đã quyết định có tài trợ thêm. Anh Nguyễn Viết Hiền – trực tiếp phụ trách xe sách – cho biết thêm: “chủ trương của chúng tôi là đưa sách, tiền, quà hỗ trợ đến tận tay các em. Và điều hết sức cảm động là việc làm này đã được chính quyền và các em thiếu nhi hưởng ứng rất nhiệt tình”. Được biết trước đây, tổ bán sách lưu động này đã tặng 20.000 cuốn tập học sinh cho học sinh ấp Hiệp Hòa, xã Long Hòa (Cần Giờ), hỗ trợ cho tủ sách trường cấp 2 xã Tân Kiên (Bình Chánh), thư viện Cần Giờ…
Quan tâm đến trẻ em ngoại thành đang thực sự trở thành sự trăn trở và chú ý của nhiều giới trong xã hội. Riêng Fahasa trong vòng một năm trở lại đây đã bền bỉ thực hiện chiến lược đưa sách phục vụ tại “vùng trắng sách” là điều cần thiết. Mong rằng các nhà xuất bản, các cơ quan phát hành của cả nước cùng có kế hoạch quan tâm đến nhu cầu hưởng thụ về sách của các em hiếu học ở ngoại thành.
Cuộc thi Tiếng hát phát thanh 1996: sẽ phát hiện thêm những giọng ca trẻ
Hai hội thi tiếng hát phát thanh đã phát hiện những ca sĩ mà hiện nay đang trở thành quen thuộc với công chúng như ca sĩ Hoài Nam, nhóm Tam ca áo trắng, ca sĩ Như Hảo, ca sĩ Nguyễn Long… Sáng 1/6/1996 cuộc thi tiếng hát phát thanh lần 3 chính thức tiến hành ghi danh dành cho thí sinh từ 16 đến 30 tuổi trong cả nước. Chúng tôi đã gặp nhạc sĩ Trí Thanh – trưởng ban tổ chức – để trao đổi vài vấn đề mà bạn đọc quan tâm.
Thưa anh, kinh nghiệm nào được rút ra từ Tiếng hát phát thanh 1992, Tiếng hát phát thanh 1994 và áp dụng vào Tiếng hát phát thanh 1996 này?
Nhạc sĩ Trí Thanh: nhìn lại hai lần tổ chức, điều mà tôi thấy cần phải rút tỉa, là làm sao tạo điều kiện cho hội đồng giám khảo làm việc thật sự công tâm và từ đó mới hy vọng chọn ra được những hạt nhân quý giá từ phong trào ca hát. Tuy không làm ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng của hội thi, nhưng qua hai lần trước, ở các vòng thi, tôi nhận thấy một vài thành viên hội đồng giám khảo đôi khi còn chấm điểm theo cảm tính, kiểu như thí sinh là người quen biết, con cháu hoặc học trò gì gì đó thì cho điểm nhỉnh hơn một chút (cười), nhưng hát tốt hay yếu thì … ai cũng thấy được. Lần Tiếng hát truyền hình 1996 này ban tổ chức chúng tôi dứt khoát phải chọn cho được một hội đồng giám khảo có cái nhìn khách quan. Nói chung, hội đồng giám khảo nào cũng vậy, thật khó dung hòa hết các “gu”, vị này thì thích nhạc nhẹ, vị khác lại thích cổ điển… Nhưng chúng tôi sẽ cố gắng dung hòa tới mức tối đa có thể có được. Dự kiến sẽ mời nhạc sĩ Hoàng Hiệp là phó TTK hội âm nhạc thành phố làm chủ tịch hội đồng giám khảo.
Còn hiện nay, công việc tổ chức Tiếng hát phát thanh 1996 thì điều gì là khó khăn nhất? Chắc cũng lại là…
(Cười) vâng. Không có gì ngoài… tiền! Đối với Tiếng hát phát thanh 1996 về vấn đề vận động tài trợ đang tỏ ra rất khó khăn. Đến nay, ban tổ chức mới nhận được số tài trợ chưa tới một nửa tổng kinh phí dự trù. Chúng tôi mong rằng các cơ sở kinh tế sẽ ủng hộ tích cực hơn cho Tiếng hát phát thanh 1996, vì đây không chỉ là một cuộc thi của Đài tiếng nói Nhân dân thành phố Hồ Chí Minh, mà còn là một hoạt động xã hội nhằm lành mạnh hoá không khí văn nghệ ở thành phố Hồ Chí Minh.
Lê Văn Nghệ – Phụ Nữ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Tp.Hồ Chí Minh – Số 43 – 1996

Tâm lý

Nhiều đôi vợ chồng sau khi kết hôn, cảm thấy cuộc sống chung đã không lý tưởng, không thơ mộng như tưởng tượng. Hiện tượng này thường xảy ra khoảng 5 năm sau hôn nhân, gọi là “thời kỳ mâu thuẫn sau hôn nhân” hoặc “thời kỳ nguy hiểm sau hôn nhân”. Lúc này các đôi vợ chồng trẻ thường ở vào tuổi trên dưới 30. Những mâu thuẫn ở giai đoạn này nếu xử lý không tốt sẽ dẫn đến nguy cơ hôn nhân tan vỡ. Trong thời kỳ tiền hôn nhân khi tìm hiểu nhau, để thu hút đối phương, hai bên luôn luôn nỗ lực biểu hiện mình, nhất là người nam luôn chủ động tấn công và thể hiện một tâm hồn lãng mạn. Nhưng sau hôn nhân, đa số các ông chồng lao vào kiếm sống, sự lãng mạn, tế nhị xưa gần như biến mất. Không những thế, khi đã là người chồng thì họ trở lại với quan niệm thông thường xưa nay cho rằng người vợ có trách nhiệm chăm sóc chồng con, lo toan gia đình; trong khi người vợ không hài lòng với sự thờ ơ của chồng, cho rằng chồng không còn yêu mình. Từ đó dẫn đến mâu thuẫn – loại mâu thuẫn hầu như xuất hiện trong mọi cuộc hôn nhân. Nhìn chung, khi người ta đến tuổi 30, những ngày tân hôn ngọt ngào đã qua, đứa con đầu cũng đã bắt đầu vào mẫu giáo hoặc đi học, cả vợ lẫn chồng đều đã có ít nhiều thời gian nhàn hạ. Lúc này là lúc giữa hai bên xuất hiện sự khác biệt trong sinh hoạt tinh thần, dẫn đến nhu cầu tiêu khiển khác nhau. Có một số gia đình lại xuất hiện nguy cơ kinh tế, dẫn đến cãi cọ làm ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng. Để vượt qua cần có sự hiểu biết và chuẩn bị tâm lý chu đáo. Đầu tiên là phải biết thường xuyên xem xét tình hình và cùng nỗ lực để loại trừ bớt những trở ngại, khuyết điểm trong quan hệ vợ chồng, tìm cách gia tăng hoặc ổn định những mặt tốt trong hôn nhân. Kế đó là cần thường xuyên cùng bàn bạc để điều chỉnh tâm lý theo từng thời kỳ chung sống nhằm gia tăng sự thông cảm. Nếu không, dễ dẫn đến thắc mắc, cãi cọ thậm chí ly hôn. Cuối cùng là, trên cơ sở tin cậy lẫn nhau, có sự phân công trách nhiệm rõ ràng. Trong hôn nhân, sự tin cậy là sức mạnh gắn bó lớn nhất, nó được xây dựng trên cơ sở tinh thần trách nhiệm của mỗi người, sự tuân thủ và thi hành những “hiệp nghị” đã được thống nhất. Hai vợ chồng cần vạch rõ ranh giới trách nhiệm của mỗi người, không chỉ quyết định ai làm gì mà còn quyết định làm như thế nào, để quan hệ vợ chồng có thể bổ sung hỗ trợ lẫn nhau. Cần vứt bỏ quan niệm sai lầm cho rằng giữa vợ chồng mà phân chia quyền lực và trách nhiệm thì sẽ làm cho quan hệ vợ chồng khô cứng. Ngược lại, nó sẽ tiết kiệm được thời gian và sức lực, giảm thiểu sự hơn loạn sẽ hút đi một cách vô lý sinh lực của cả hai người.
Tổng công ty điện lực Việt Nam
(Phụ nữ – Hà Nội) Theo tổng công ty điện lực Việt Nam, có nhiều khả năng thiếu điện trong mùa khô năm nay. Đặc biệt, vào tháng 5/96 là tháng cuối cùng của mùa khô, “sẽ thiếu điện nghiêm trọng”. Để chủ động khắc phục, ngay từ đầu năm việc dự trữ nước ở các nhà máy thủy điện đã được coi trọng và đến nay lượng nước dự trữ dồi dào đã cho phép ngành điện khẳng định nguy cơ cắt điện do thiếu điện không còn nghiêm trọng nữa. Việc dự báo thời tiết cũng đã đóng góp một phần tích cực tạo sự chủ động trong sản xuất và kinh doanh của ngành điện.
Cô giáo giỏi Chu Ngọc Lan
Ở trường trung học cơ sở Cửu Long, phường 22, quận Bình Thạnh thành phố Hồ Chí Minh ai cũng công nhận cô Chu Ngọc Lan chủ nhiệm lớp 9 là giáo viên giỏi về chuyên môn, một tổ trưởng bộ môn gương mẫu, được đồng nghiệp tín nhiệm, mến phục. Nhiều năm liên tục (1991 – 1995) các lớp học do cô làm chủ nhiệm có 100% học sinh thi đậu tốt nghiệp, tổ giáo viên mà cô là tổ trưởng, đạt tổ lao động xã hội chủ nghĩa. Bản thân cô, nhiều năm liền được phòng giáo dục quận Bình Thạnh công nhân danh hiệu chiến sĩ thi đua. Thành tích đó đã góp phần đưa kết quả thi tốt nghiệp phổ thông cơ sở của trường trung học cơ sở Cửu Long từ vị trí thứ nhì lên vị trí thứ nhất toàn quân ( trong hai khóa học năm 1992 – 1993 và 1993 – 1994 trường trung học cơ sở Cửu Long có 100% học sinh đậu tốt nghiệp). Làm thế nào để các em thi đạt kết quả cao như vậy trong nhiều năm liền? – tôi hỏi. Chị Phạm Thị Thái – hiệu trưởng cho biết: “Thường ngày cô Lan quan tâm đến học sinh bao nhiêu, thì trong các mùa ôn thi cô càng quan tâm bấy nhiêu tới chất lượng học tập của học sinh. Với lương tâm và trách nhiệm của một nhà giáo “Tất cả vì học sinh thân yêu”, không kể ngày đêm cô thường xuyên bám lớp, bám trường, nhiều ngày cô không về nhà mà ở ngay tại trường để phụ đạo cho các em. Cô đặc biệt lưu tâm, dành nhiều thời gian cho học sinh yếu, học sinh cá biệt trong lớp. Nhờ có kinh nghiệm, phương pháp giảng dạy, truyền thụ khoa học phù hợp cho từng đối tượng, nên các em học sinh lớp cô phụ trách năm nào thì tốt nghiệp cũng đạt kết quả cao nhất.
K.Hoa – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – Số 33 – 1996

Chợ cá Hòa Bình sẽ được xây dựng mới?

Hiện trạng. Di dời từ chợ Tân Thành về năm 1983, chợ cá Hòa Bình nằm ở góc đường Bùi Hữu Nghĩa – Đào Tấn, diện tích 1.000m2, chuyên doanh cá biển. Ban ngày có khoảng 100 hộ bán cá lẻ, ban đêm từ 6h chiều đến 6h sáng (nhộn nhịp nhất từ 9h đêm – 1h sáng) có 23 ô bán cá sỉ. Lưu lượng hàng hóa bình quân 20 tấn cá/ngày, 70% lượng hàng cung cấp cho các tỉnh Sông Bé, Đồng Nai, Tây Ninh, Cần Đước, Cần Giuộc… Tham gia hoạt động chợ cá đêm có một đội bốc xếp 45 người, một bến xe ba gác (10 xe), bến xích lô (gần 20 xe) và hơn 120 người phân loại cá cho các chủ hàng, giữ cá, chuyển hàng… Từ bốn giờ chiều mỗi ngày, các xe tải chở cá đã ra vào và đậu lại trên đường Đào Tấn. Nước cá và nước đá ướp cá tràn xuống lòng đường làm hư đường và ô nhiễm cả một khu vực phường 5, quận 5. Bạn hàng mua lẻ cho xe đi lấy cá ra vô bằng con đường Bùi Hữu Nghĩa. Trong khoảng thời gian từ 4h chiều – 8h tối, lòng đường Bùi Hữu Nghĩa trước chợ cá không còn cả lối đi vì bị nhiều người bán cá lẻ chiếm chỗ, gây ra cảnh ồn ào và mất trật tự. Ý kiến của người dân quanh chợ. Ông Sáu An (56 tuổi – chủ ô cá): So với Cầu Ông Lãnh và Xóm Củi; mặt bằng này không thuận tiện bằng vì chỉ hoạt động có 12 tiếng, sáng ra phải trả chợ cho bạn hàng bán lẻ, trong khi hai nơi kia hoạt động 24/24. Ý riêng của tui là không nên sửa chữa cải tạo lại mặt bằng này làm chợ cá nữa mà nên nhập chung 3 nơi: Cầu Ông Lãnh, Xóm Củi, Hòa Bình vào một chỗ. Hiện nay chợ cá sỉ chia ba nơi (quận 1, quận 5 và quận 8) khó cho cả người mua lẫn người bán. Nhưng không nên dời qua cảng cá Chánh Hưng chỉ vì qua cầu Chữ Y không thuận tiện, rất dễ kẹt cầu vì lượng xe chuyên chở quá lớn. Bà Nguyễn Thị Xuân Ba (65 tuổi) – chủ hộ số 11 Bùi Hữu Nghĩa – phường 5: Tôi sống ở đây đã 18 năm rồi. Chợ cá về đây năm 83, từ đó đến nay con đường này ô nhiễm hết biết: mùi hôi của cá chết, của nước cá và sự ồn ào suốt đêm khi chợ nhóm họp. Con đường này đã hai lần sửa chữa rồi đó. Lúc trước nghe đài và báo nói chợ sẽ dời đi, chúng tôi mừng lắm. Nay bà chủ tịch phường nói chợ sẽ xây dựng lại để hết ô nhiễm. Chừng nào xây dựng, chợ cá chắc sẽ tràn ra đường bán luôn, làm sao chịu nổi? Tôi kiến nghị: nên dời chợ cá sỉ đi chỗ khác, còn chợ cá bán lẻ ban ngày ở lại cũng được. Phương án của quận 5. Chợ cá Hòa Bình là mặt bằng của quận 5 cho công ty thủy hải sản thành phố thuê để kinh doanh với giá 60 triệu đồng năm 95 và 84 triệu đồng năm 96. Công ty này cũng là chủ kinh doanh của ba chợ cá sỉ khác ở quận 1, quận 8 và quận 6 nhưng người bán sỉ trực tiếp ở các chợ cá này đều là tư nhân thuê lại mặt bằng của công ty. Từ năm 90 đến nay, quận 5 đã bỏ hơn 200 triệu đồng để sửa chữa hai lần đường Bùi Hữu Nghĩa và Đào Tấn bị hư hỏng vì nước cá. Chưa kể phải nhận rất nhiều đơn khiếu nại của người dân phường 5 về tình trạng ô nhiễm và tiếng ồn ào mà họ đang phải gánh chịu! Hiệu quả kinh tế của chợ cá Hòa Bình xét ra không lớn. Di dời chợ cá đêm Hòa Bình ra ngoại thành, đó là điều ủy ban nhân dân quận 5 rất mong muốn thực hiện nhưng trong tình hình hiện tại, phương án xây dựng lại chợ cá, cải tạo tình trạng ô nhiễm hiện nay là có khả năng hơn. Phòng kinh tế quận 5 đã quyết định xây dựng lại chợ mới trên nền chợ cũ, diện tích sử dụng 1.800m2 với một tầng hầm, tầng trệt và lầu 1. Bên cạnh đó nâng cấp hệ thống đường quanh chợ, thiết lập hệ thống thoát nước và xử lý chất thải hoàn chỉnh. Cho đến nay, đề án xây dựng cụ thể và phương án sắp xếp ngành hàng vẫn còn đang được ủy ban nhân dân quận 5 bàn cãi. Thiết nghĩ, nếu công ty thủy hải sản vẫn nhận trách nhiệm tổ chức những chợ cá đầu mối, cách tốt nhất là nên để công ty này tìm chỗ thích hợp để dời chợ cá đêm ra khỏi nội thành. Đừng để bà con tiểu thương phải chịu nhiều lần buôn bán không ổn định: trong khi chờ xây dựng chợ mới và trong tương lai, khi chờ chợ di dời đến một chỗ khác theo quy hoạch chung của thành phố.
Duyệt chi theo “lệnh miệng”: của giám đốc lên đến trên 320 triệu đồng, đúng hay sai? Dạ không biết. Tại sao là kế toán trưởng, bị cáo lại không lập hệ thống sổ sách tài chính, kế toán? Tại vì đó là lệnh của giám đốc! Chi cục thuế quận 6 nhiều lần gởi công văn đề nghị làm quyết toán và nộp thuế bị cáo có biết không? Tôi không biết. Dư luận đang chờ hội đồng xét xử tuyên án (theo thông báo, vào sáng ngày 28/4/96). Liệu những “vấn đề lớn” của đông lạnh Hùng Vương có được tiếp tục làm sáng tỏ trong và sau phiên tòa này? Câu trả lời xin dành cho các cơ quan bảo vệ pháp luật.
Thanh Thủy – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – Số 31 + 32 – 1996