Ống xịt khử mùi, thơm miệng

Với hình dáng nhỏ nhắn, tiện lợi, để bạn đem theo, và với hương thơm tự nhiên, vị ngọt, ống xịt thơm miệng này chắc chắn sẽ giúp bạn thêm tự tin trong giao tiếp. Sản phẩm của Mỹ, Pháp. Giá một ống từ 17.000đ-41.000đ tùy theo loại. Được bán tại các siêu thị.
Bình pha trà kiểu mới
Kiểu dáng lạ và đẹp, bằng thủy tinh có bọc nhựa một phần, trông rất dễ thương. Có bộ phận lọc trà để giữ bã. Cũng có thể dùng làm bình đựng nước đá (chỉ cần bỏ bộ phận lọc bã trà ra). Tuy nhiên, giá còn quá mắc: 95.000đ/ cái. Có bán ở gian hàng 113 Super Bowl trên đường Trường Sơn.
Gạch bông giá bao nhiêu?
Thường những tháng cuối năm là lúc mà các giá vật liệu xây dựng mỗi ngày mỗi nhích lên. Dưới đây là giá cả cập nhật của mặt hàng gạch bông để bạn tham khảo:
Gạch Đồng Tâm: phong phú mẫu mã, nhiều mẫu hàng đẹp không kém hàng nước ngoài. Giá 71.000đ/ mét vuông.
Gạch Đài Loan(hợp tác với Việt Nam): 77.000đ/ mét vuông
Gạch Tây Ban Nha: 150.000 đồng-160.000 đồng/ mét vuông
Gạch Malaysia: 120.000 đồng-170.000 đồng/ mét vuông
Gạch Indonesia: 110.000 đồng-130.000 đồng/ mét vuông
Gạch Thái Lan: 100.000 đồng-150.000 đồng/ mét vuông
Gạch Trung Quốc: tuy cũng có nhiều mẫu để khách hàng chọn lựa, nhưng chất lượng thì khong được bền: giòn nên dễ bể! Giá rẻ nhất trong các loại gạch: 48.000 đồng-58.000 đồng/ mét vuông.
Theo nhận xét của một số chủ cửa hàng vật liệu trên đường Hàm Tử, quận 5, thì hiệ nay, đa số khách hàng ưa chuộng gạch Đồng Tâm và gạch Đài Loan vì giá cả vừa phải mà chất lượng cũng khá tốt!
Phải tạo được nguồn sống độc lập
Kính gởi chị Hạnh Dung,
Vợ chồng tôi chung sống với nhau đã được nhều năm, có ba con ngoan ngoãn. Chúng tôi đã vượt qua nghèo khổ để có ngày nay, đời sống vật chất có thể gọi là dư dã. Từ ngày có tiền, anh ấy theo bạn bè chơi bời tráng táng, hễ về nhà là đánh vợ chửi con. Sống trong cảnh đó, do một phút yếu lòng tôi đã yêu một người khác. Khi chồng tôi biết được, anh đánh tôi một trận và cấm không được đi ra khỏi nhà. Do biết mình có lỗi nên tôi cố gắng nhịn nhục, cam tâm ở nhà chăm sóc con nhỏ. Rồi anh ấy quan hệ với một cô gái, thuê nhà ở chung với nhau, giao hẹn tôi nếu đồng ý cho họ quan hệ như vật thì anh sẽ vui vẻ làm ăn và chăm sóc cho mẹ con tôi. Vì quá bế tắc, tôi đành xuôi theo anh và khi đó thì đúng như lời, anh ấy lo cho các con mọi thứ chu toàn.
Chị ơi, tôi biết thế là vợ chồng không còn gì nữa, nhưng nếu tôi đòi ly dị, anh ấy sẽ không còn đối xử với các con được như vậy nữa. Vì thương con nên tôi cứ luấn quẩn mãi, không biết làm thế nào? Hay là cứ hy sinh cho con cái hả chị?
Phạm Thị Thu (Tân Bình)
Chị Thu quý mến,
Trong trường hợp của chị, có lẽ tất cả các bà mẹ đều phải nhìn về đàn con. Nếu đúng là tốt cho con, thì phần lớn các bà mẹ thường chọn sự hy sinh, vì dù sao thì để yên như hiện nay, các con sẽ được chăm lo đủ về vật chất và vẫn có bố mẹ.
Tuy vậy, nếu nhìn một cách nào đó thật sâu xa thì những đứa con có thể sống tốt hơn nếu như người mẹ của chúng nó có một thái độ sống tích cực chứ không phải tồn tại trong cảnh chịu đựng đắng cay, tủi nhục như thế. Không rõ chị làm nghề gì để sống- trong thư không thấy chị nói. Nhưng hiện nay, dù có ly dị hay không thì chị cũng phải tìm ngay cho mình một công việc, dù là gánh bán bưng, làm thuê là mướn để tạo một nguồn sống độc lập. Chị không thể phụ thuộc kinh tế mãi vào chồng, bởi sớm muộn gì rồi cũng đến lúc anh ấy có con với người con gái kia. Nếu chị có khả năng nuôi con dù là túng thiếu, cũng còn hơn là kéo dài tình trạng hiện nay. Nếu ly hôn, theo pháp luật, anh ấy phải đóng góp nuôi con. Dù anh ấy có chu cấp hay vô trách nhiệm và lẩn tránh thì việc người mẹ đứng ra lo cho con vẫn là cần thiết. Không nên đặt quá nhiều hy vọng vào một người cha như thế. Cần phải xác định là cuộc sống của chị và lũ trẻ sẽ khó khăn khi không có người đó bên cạnh. Nhưng biết đâu, khi dứt khoát rồi, mẹ con tự lo tổ chức cuộc sống của mình, không chấp nhận tình trạng hôn nhân cung chạ hiện nay- bản thân chị không bị giày vò lo sợ, biết đâu, điều đó lại tốt hơn cho tâm hồn con cái? Sau này các cháu sẽ lớn, chúng sẽ biết nhìn nhận, và dù thế nào đi nữa, cha chúng cũng không thể từ bỏ hoàn toàn con cái.
Và suy sét, mong chị nghiên cứu, để có thể tìm ra điều thích hợp nhất cho gia đình.
Phòng mạch miễn phí
Minh Anh (TP HCM)
Hỏi: 18-25 tuổi là khoảng thời gian sinh con tốt nhất của phụ nữ phải không? Cao 1,56m mà vòng ngực và mông bằng nhau thì có lớn so với chiều cao không? Sau khi sinh con mông và ngực lớn hơn nữa phải không? Cháu làm sao để cơ thể đừng sồ sề vì cháu hơi lùn?
Trả lời: Thời gian cháu nói đúng là sinh con tốt nhất, nhưng nên từ 20 tuổi trở lên thì tốt hơn. Phục hồi sức khỏe còn tùy chế độ ăn có kiêng, tùy việc có khả năng vận động sớm sau khi sanh không? Muốn biết mông, ngực có lớn so với chiều cao không, cháu phải nói rõ số đo chứ? Sau khi sanh, mông ngực chắc chắn phát triển thêm nhiều. Cháu hơi lùn phải tập thể dục thẩm mỹ, chạy nhảy nhiều mới tránh cơ thể khỏi sồ sề.
Hạnh Dung – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – 1996

Những trò chơi tưởng tượng của trẻ

Sự cần thiết của trò chơi tưởng tượng
Mới đây, cô bé Suise 4 tuổi đã mời mẹ là bà Patricia dự bữa “tiệc trà” do nó bày ra. Trong trò chơi này, Susie đã giới thiệu với mẹ người bạn tưởng tượng của nó là Claire- một con búp mê. Bà Patricia rất vui mừng nhưng sau đó lại lo ngại khi thấy Susie tưởng tượng hơi quá. Bà nói: “Có lẽ tôi phải chặn đứng sự tưởng tượng thái quá này thôi!”. Theo các nhà tâm lý, Patricia đã không đúng khi suy nghĩ như vậy, vì những trò chơi tưởng tượng rất quan trọng đối với sự phát triển của trẻ, mang lại cho trẻ nhiều lợi ích khác nhau:
Giúp trẻ hạnh phúc và năng động hơn: Theo các nhà tâm lý Dorothy G. Singer, đồng tác giả cuốn Ngôi nhà của trò chơi tưởng tượng (The house of make believe) thì nhiều nghiên cứu cho thấy trẻ nào thích chơi các trò tưởng tượng thì khi ra đời sẽ có được nhiều niềm vui và sống năng động hơn các trẻ khác.
Trẻ sẽ ăn nói khéo léo hơn: Khi trẻ trò chuyện với người bạn tưởng tượng thì khả năng diễn đạt bằng lời nói của chúng sẽ ngày càng tốt hơn. Nếu trẻ có lớn tiếng cằn nhằn, la lối “bạn chúng”, bạn cũng đừng lo lắng quá. Tốt nhất hãy dạy trẻ ăn nói dịu dàng.
Trẻ sẽ tự điều chỉnh bản thân và cảm thấy an toàn: Theo TS tâm lý Emily Flatt tại San Francisco thì nhờ đóng nhiều vai khác nhau, trẻ sẽ điều chỉnh được tình cảm của mình tốt hơn. Các trò chơi này còn giúp trẻ tự tin vào cuộc sống thực mà chúng chưa hề có kinh nghiệm, nhờ thế chúng sẽ thấy an toàn hơn khi phải đối mặt với sự việc trong thực tế.
Giúp trẻ biết đối đầu với những thời điểm khó khăn: Cũng theo TS Flatt, trẻ đầu óc tưởng tượng thường biết- chia sẽ tình cảm với những đồ chơi mà chúng thích, do vậy chúng thường bỏ được các tật xấu như giận dữ, ích kỷ…và có được các tính tốt như tha thứ, rộng lượng, dũng cảm…Như thế, khi gặp tình huống kho khăn chúng sẽ đối đầu tốt hơn.
Xây dựng óc tưởng tượng của trẻ qua trò chơi như thế nào?
Sau đây các đề nghị tùy theo lứa tuổi:
Trẻ 1-2 tuổi: Ở tuổi này, óc tưởng tượng của trẻ bắt đầu phát triển. Hãy cho chúng những đồ chơi có thể phát huy óc tưởng tượng như trò lắp gạch xây nhà, lắp ráp đồ vật, con thú, xe hơi, búp bê…
Trẻ 3-4 tuổi: Đây là những năm đỉnh cao cho các trò chơi giả vờ. Trẻ ở tuổi này thích đóng các vai người lớn như bác sĩ, tài xế, người nấu bếp…và chơi nhiều giờ không chán. Để giúp trẻ đóng đạt hơn, bạn hãy cho chúng những đồ chơi cần thiết.
Ngoài trò chơi, đây cũng là tuổi lý tưởng để trẻ nghe đọc chuyện cổ tích, chuyện thiếu nhi, phiêu lưu. Nhờ nghe đọc, chúng tha hồ phát huy trí tưởng tượng qua một thế giới tự vẽ ra trong đầu.
Trẻ 5-8 tuổi: Một khi trẻ đến trường, những gì chúng học được sẽ phản ánh vào những trò chơi. Trẻ thích chơi các trò khéo léo và “phức tạp” hơn như trang điểm cô dâu, chăm sóc em bé…Để khuyến khích tính sáng tạo, bạn hãy cho trẻ các vật dụng cần thiết, hãy giữ lại những món đồ cũ vì từ đây trẻ sẽ nghĩ ra được nhiều trò chơi rất hay.
Trẻ 9-12 tuổi: Không như nhiều người vẫn nghĩ, ở tuổi này trẻ vẫn tưởng tượng rất nhiều, nhưng kín đáo hơn và không thích nói cho ai biết.
TS Flatt khuyên: “Hãy coi trọng sự riêng tư của trẻ”, và cần tiếp tục dành cho chúng những phương tiện để chúng tưởng tượng.
Thể lệ cuộc thi bé đẹp qua ảnh tháng 11-1996
Đây là cuộc thi dành cho tất cả các bé gái và trai từ 6 tháng đến 3 tuổi, trong và ngoài nước Tp HCM. Ban tổ chức chỉ chấm điểm qua ảnh và công bố kết quả sau mỗi tháng.
Các bậc cha mẹ có thể gởi ảnh dự thi cho con của mình theo thể lệ như sau:
02 ảnh màu (cỡ 13×18) gồm 01 ảnh chân dung (nhìn thẳng) và 01 ảnh toàn thân (đứng, nằm hoặc ngồi tùy ý, miễn sao đạt tiêu chuẩn đẹp là được).
01 phiếu đăng kí dự thi (theo mẫu) có xác nhận của địa phương cư trú.
01 bản sao giấy khai sinh
Các ảnh dự thi sẽ không hoàn trả lại
Ngoại trừ các bé được giải nhất, nhì , ba, các bé khác co thể tiếp tục dự thi những tháng sau nhưng hồ sơ phải làm lại như từ đầu.
Ban tổ chức sẽ chọn ra 3 bé đẹp nhất trong số ảnh dự thi và đăng ảnh trên báo phụ nữ thứ tư hoặc thứ bảy đê mời bạn đọc cùng tham gia chọn ra bé đẹp nhất tháng. Kết quả sẽ công bố trên báo phụ nữ chủ nhật. Cuối năm, ban tổ chức có cuộc gặp gỡ giữa các bé đã trúng giải hàng tháng để bình chọn bé đẹp nhất năm
Thời gian nhận ảnh dự thi: từ nay đến hết ngày 12/11/1996.
Nơi nhận ảnh: Báo Phụ Nữ, 188 Lý Chính Thắng, quận 3 TP HCM.
Mắt kính cho trẻ
Nếu con bạn có những bệnh về thị lực (cận thị chẳng hạn) buộc phải đeo kính thì loại kính điều chỉnh sẽ do bác sĩ nhãn khoa quyết định, còn gọng kính thuốc sở thích cá nhân.
Với trẻ con, không nên dùng những loại kính có bề mặt quá nhỏ kiểu như người lớn mà nên chọ kiểu kính thích hợp với hình thái khuôn mặt trẻ. Gọng kính cần có:
Cầu nối rộng, giúp kính nằm thoải mái trên phần thấp của mũi bởi mũi trẻ em thường ngắn và tjet do sống mũi chưa phát triển.
Tòng kính lớn: do tầm vóc nhỏ bé, trẻ thường ngước nhìn lên. Gọng phải khai thông thị trường (khoảng nhìn của mắt), nên tránh những dạng có thanh trán thẳng.
Ý Liên – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – 1996

Điêu khắc trên rau củ

Vốn là nhân viên đường sắt Bỉ nhưng ông Christian Gustin lại đêm mê chuyện bếp núc và nhất là nghệ thuật tỉa tót, trang trí món ăn. Dưới bàn tay khéo léo của ông, một trái dưa leo có thể biến thành con chim, củ cải hóa thành con cá ngựa xinh xắn. Ông Christian hiện được mời liên tục phục vụ các lễ tiệc lớn. Ông đã có hướng chiêu mộ “đệ tử” phụ trợ bằng cách mở các lớp dạy thêm buổi tối.
Bà Hillary Clinton: tiếp tục ngôi vị Đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ
Ông Bill Clinton đã tái đắc cử tổng thống Hoa Kỳ sau cuộc kiểm phiếu sơ bộ ngày 5/11 vừa qua. Và như vậy, một lần nữa bà Hillary vẫn giữ vững ngôi vị Đệ nhất phu nhân. Sau đây là bản phác họa chân dung bà Hillary do phóng viên Pháp Jean- Sebastien Stehli thực hiện.
Nguồn gốc: Sinh ngày 26/10/1947 gần Chicago, trong một gia đình có hai trai một gái. Mẹ nội trợ. Cha là chủ một xí nghệp dệt.
Học vấn: Tốt nghiệp khoa luật (1972) tại Đại học Yale (Connecticut). Tại đây, bà và ông Clinton đã gặp nhau.
Tính cách: Bà có tính cách lãnh đạo, bộc trực. Một trong những thầy cũ của bà nhận xét: “Các học sinh khác thường quay lưng với bà vì bà thích nói những gì mình nghĩ dù cho ý kiến đó chỉ được thiểu số tán thành!.”
Nghề nghiệp & tham vọng: Năm 26 tuổi, sau khi ra trường, bà tham gia cuộc điều tra Watergate. Theo chồng là giáo sư luật Bill Clinton sang Arkansas. Cải cách hệ thống trường học của bang này, nơi mà ông Clinton đang là thống đốc. Bà là thành viên của văn phòng luật sư lớn nhất Arkansas và của hội đồng quản trị nhiều xí nghiệp danh tiếng.
Gia đình: Ông bà có một con gái tên Chelsea, 17 tuổi. Bà Hillary luôn luôn thân thiết với anh em.
Thu nhập: Hàng năm, bà thu nhập 900.000 francs từ nghề luật sư. Hiện nay, bà không còn hưởng lương.
Ăn uống: Bà không có “khiếu” nấu nướng, không bao giờ “để lại” tên trong niên giám ẩm thực.
Vẻ thanh lịch: Bà thích thay đổi trang phục và kiểu tóc. Mang dáng vấp một nữ doanh nhân. Chuộng phong cách của Donna Karan. Thợ làm tóc cho bà là chuyên viên Fecderic tài giỏi của Hollywood.
Đọc sách: Bà là con “mọt sách” kiều diễm. Thích đọc tiểu thuyết hình sự của Jonh Grisham trên tạp chí Tikkun, một tờ báo trí thức mà tổng biên tập là bạn của bà.
Ý thích riêng: Cấm hút thuốc trong Nhà Trắng. Ngay đến Tổng thống cũng phải ra ngoài nếu muốn phì phà một điếu xì gà.
Phim ảnh: Gia đình Clinton rất thích cùng bạn bè xem phim tại Nhà Trắng. Ở đây, ông bà có một phòng chiếu phim đặc biệt.
Nghề tay trái của các nữ nghệ sĩ
Đèn tắt, màn hạ, người nghệ sĩ lại trở về với cuộc sống đời thường với bao nỗi lo toan, dự tính. Trong thời buổi sân khấu, trường quay đang chập chờn, chao đảo thì vấn đề mưu sinh phải được tính bằng “ trăm phương nghìn kế”. Gọi là nghề tay trái, không hẳn, bởi phải hiểu hoàn toàn ngược lại nghĩa của cụm từ này mới xác nhận vì nó đã thực sự trở thành “kế sinh nhai” của hầu hết các nghệ sĩ- diễn viên. Thanh Thanh Tâm- Huy chương vàng Trần Hữu Trang 1994- cách đây không lâu đã “sang” lại quán cà phê cho mẹ mình là nghệ sĩ Thạnh Thanh Hoa để theo chồng. Hiện nay chị là thư kí kiêm kế toán cho chồng tại ga ra Quốc tế, Quận Phú Nhuận. Đây là nguồn sống chính thức của gia đình T.T.T. Nhưng, sân khấu cới chị vẫn “suốt đời đam mê”. Vân Hà- Chí Linh, đôi nghệ sĩ sáng giá trên sân khấu tuồng cổ, luôn bận bịu, không chỉ vì những hợp đồng thu băng- quay video mà cả vì quán nhậu của mình nằm trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh (quận Bình Thạnh). Thu nhập từ đây chiếm hơn 50% tổng thu nhập của gia đình họ. Với danh hài Mai Thanh Dung thì ngoài thời gian biểu diễn, chạy sô, đưa đón con, quỹ thời gian của chị còn dành để đứng ở nhà thuốc tây của gia đình. Dù vậy chị vẫn tâm niệm “sân khấu là sự nghiệp chính của tôi”, là hoài bão mà tôi luôn phấn đấu vươn tới bằng chính sức lao động nghệ thuật của mình”. Trong khi đó lớp trẻ lại tỏ ra năng động, nhạy bén hơn. Cô đào khả ái Thoại Mỹ cùng chị gái của mình là nữ nghệ sĩ ưu tú Thoại Miêu “dìu dắt” nhau trên con đường kinh doanh với một shop thời trang ở đường Nguyễn Trãi, quận 5 và một nhà hàng ở đường Lãnh Binh Thăng, quận 11,…
Có thể tìm thấy rất nhiều “nghề tay trái” khác nhau của các nghệ sĩ, song có lẽ, họ đều cùng chung một mục đích: ổn định đời sống kinh tế để an tâm hoạt động nghệ thuật. Trong tình hình khủng hoảng của sân khấu nói chung, sống nhờ vào nguồn cát sê biểu diễn quả là chuyện…mạo hiểm! Khó thể gọi đó là những công việc mà họ yêu thích, song ít nhất cũng là giải pháp mà họ chọn để xoay xở. Điều dễ thấy là tiếng tăm của họ đã hỗ trợ rất lớn cho bước đường kinh doanh, thu hút đông đảo khách hàng là kháng giả ái mộ. Ít nhiều, họ đã tận dụng được lợi thế của nghiệp trong nghề.
Chẳng biết đến bao giờ những người nghệ sĩ mới có thể an tâm cống hiến trọn vẹn cho nghệ thuật!.
Minh Tuyền – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – 1996

Tòa hành chính hay thanh tra nhà nước?

Sự xuất hiện của tòa hành chính kể từ ngày 1/7/1996 được coi là một nỗ lực hoàn chỉnh hệ thống luật pháp Việt Nam. Nhiều người lạc quan, ngỡ rằng từ nay người dân đã có nơi che chở, bảo vệ khi lợi ích chính đáng của mình bị một cơ quan công quyền hay một viên chức nhà nước xâm hại.
Thực tế có phải như vậy không?
Đường đến pháp đình còn xa lắm…
Ngày 1/7/1996, tòa thị chính thành phố Hồ Chí Minh đi vào hoạt động, cũng là ngày mà pháp lệnh thủ tục giải quyết các vụ án hành chánh bắt đầu có hiệu lực. Đến nay non một tháng, các thư ký tòa hành chính thành phố Hồ Chí Minh cho biết đã tiếp nhận xấp xỉ 50 đơn khiếu kiện của công dân, tức là ngày nào cũng có người đến khiếu kiện. Thế nhưng, không có vụ nào được tòa thụ lý, bởi hai lý do phổ biến: sự việc đã được giải quyết bằng một quyết định của cơ quan có thẩm quyền khác, và sự việc không thuộc thẩm quyền của tòa.
Các thư ký tòa hành chính cho biết, có một số trường hợp tòa phải giải thích, hướng dẫn lại để người khởi kiện tự động rút đơn hoặc chuyển hồ sơ qua cơ quan có thẩm quyền khác. Trong đó có vụ một nông dân từ Cần Thơ lên thành phố Hồ Chí Minh kiện một người mượn của ông 30 giạ lúa rồi bỏ trốn và có cơ quan “xúi” lên thành phố Hồ Chí Minh để kiện! Một vụ khác: nhân viên chi cục thuế kiện đã bị buộc thôi việc không chính đáng, nhưng trước đó ông đã khiếu nại với cục thuế và đã được giải quyết. Cũng có người “kiện” để nhờ tòa xử vụ gửi tiền ở ngân hàng Pháp quốc từ trước năm 1975 cho đến nay không ai bồi hoàn, hoặc có người kiện ủy ban nhân dân quận đã ra quyết định quản lý nhà của mình vì cho rằng thuộc diện vắng chủ… Ngoài những vụ riêng lẻ đó, có đến 80% – 90% vụ liên quan đến nhà đất được khởi kiện ở tòa hành chính, song hầu như tất cả hồ sơ đó đều được chuyển đến sở nhà đất hoặc sở địa chính, ủy ban nhân dân địa phương để giải quyết. Phần lớn những vụ việc này đã được xử lý từ mười mấy năm về trước, nhưng người dân vẫn thấy không thỏa đáng. Một số vụ kiện khác liên quan đến chính sách giải tỏa, đền bù… Tất cả đều đã bị tòa từ chối thụ lý.
Người đi kiện không biết rằng tòa hành chính chỉ có thẩm quyền rất hạn hẹp.
Một vị thẩm phán tòa hành chính thừa nhận, thẩm quyền của tòa hành chính rất bó hẹp, và đó là “ý muốn của nhà làm luật mà tòa phải thực thi”. Cho đến ngày 24/7/1996, tòa hành chính vẫn chưa xử được một vụ nào bởi vì “vụ cũ thì nhiều, nhưng mới thì chưa”.
Quá tải ở cơ quan thanh tra nhà nước
Trong khi đó, ở cửa thứ hai: thanh tra nhà nước thành phố và các quận huyện thì vẫn tiếp tục quá tải. Sáu tháng đầu năm nay, toàn ngành giải quyết 3.714 đơn khiếu tố. trên tổng số 4.480 đơn. Riêng thanh tra nhà nước thành phố trong nửa năm nay cũng đã ra quyết định xử lý 80 vụ việc khiếu tố theo thẩm quyền, trình ủy ban nhân dân thành phố có kèm dự thảo quyết định xử lý 124 vụ việc, trên tổng số 456 đơn khiếu tố tiếp nhận. Mặc dù đã nỗ lực hết mức, song theo một viên chức, thanh tra nhà nước vẫn không thể nào giải quyết nổi 100% vụ việc khiếu tố – khiếu nại của công dân.
Viên chức này nói: “nhiều người đi tới đi lui rất nhiều lần vẫn không có kết quả và có vụ kéo dài cả chục năm nay vẫn không giải quyết được, người dân kêu ca, chúng tôi cũng đành chịu”.
Theo báo cáo của thanh tra nhà nước, lượng đơn khiếu tố gia tăng trong hai năm trở lại đây, trong đó có đến 83% vụ việc liên quan đến nhà, đất – là hệ quả của sự mâu thuẫn giữa một bên là ý muốn của người dân liên quan đến việc giải tỏa đền bù và một bên là tốc độ đô thị hóa, sự gia tăng xây dựng các công trình công cộng, các công trình theo dự án đầu tư của nước ngoài. Viên chức thanh tra nhà nước nói trên cho biết thêm: “chúng tôi nhìn nhận có một số cán bộ thanh tra thiếu trách nhiệm trong việc giải quyết đơn khiếu tố của dân, song rõ ràng là có những vụ việc chúng tôi không thể giải quyết được nếu như cơ quan liên hệ không chịu cung cấp hồ sơ”. Quả thật, một số cơ quan liên quan ở thành phố và kể cả quận huyện đã trì hoãn việc cung cấp hồ sơ khiến cho thanh tra nhà nước không sao giải quyết vụ việc như mong muốn, mặc dù thanh tra nhà nước liên tục nhắc bằng công văn… Mặt khác, có những vụ việc quá phức tạp, không có một văn bản nào có thể vận dụng để giải quyết được (chẳng hạn như tranh chấp nhà vắng chủ đã cải tạo trước đây, nay do nhà nước quản lý), nên thanh tra nhà nước phải gác lại, chờ ý kiến của thủ tướng chính phủ!
Dân được rộng quyền hơn, nhưng…
Theo luật sư Trương Thị Hòa, sự hình thành của tòa hành chính bên cạnh hệ thống thanh tra nhà nước đã mang lại cho người dân quyền rộng rãi: có thể khởi kiện tại một trong hai cơ quan này khi lợi ích chính đáng của mình bị một cơ quan công quyền hay một nhân viên nhà nước xâm phạm. Thế nhưng, quyền đó chưa có hiệu lực đầy đủ và pháp lệnh cũng không hề quy định ai sẽ bảo vệ quyền đó của công dân đến nơi đến chốn.
Hơn nữa, trong khi thanh tra nhà nước đã quá tải thì chỗ tựa còn lại của người dân là tổ hành chính lại quá mong manh. Theo điều 5 của pháp lệnh thủ tục giải quyết các vụ án hành chánh, người khởi kiện phải cung cấp cho tòa bản sao văn bản trả lời của cơ quan nhà nước hoặc của người có hành vi hành chánh trái pháp luật. Nếu cơ quan đó giữ sự “im lặng đáng sợ” thì người dân sẽ không còn biết đi đâu nữa!
Bích vi – Phụ Nữ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Tp.Hồ Chí Minh – Số 57 – 1996

Điện ảnh Việt Nam

Vài năm gần đây, chúng ta đã được nghe dư luận báo động về sự sa sút của ngành điện ảnh: đó là sự ngoảnh mặt của người xem đối với tác phẩm điện ảnh trong nước là sự tắc trách của Hội đồng duyệt phim đã cho ra đời những sản phẩm èo uột, là những cửa quyền và tiêu cực của ngành phát hành phim và chiếu bóng… Điện ảnh Việt Nam đang đứng trước mớ bòng bong cần tháo gỡ để chiếm lĩnh lại thị trường cũng như lòng tin của công chúng. Bây giờ, những người “trong cuộc” đã phát biểu những gì? Sự sa sút của nền điện ảnh Việt Nam. Đây là hệ quả tất yếu của sự trì trệ do cung cách quản lý của ngành điện ảnh. Trong lúc các ngành khác đều đổi mới theo kinh tế thị trường thì điện ảnh Việt Nam vẫn ì ạch quản lý theo lối bao cấp: kinh phí nhỏ giọt, máy móc thiết bị cũ kỹ, “đầu vào” một nơi, “đầu ra” một nẻo, thậm chí có lúc “đầu vào” phải “chạy chọt” ở đầu ra (phát hành phim) rồi lại nạn ăn cắp bản quyền mà không được bảo vệ thích đáng! Với lối làm ăn và quản lý như thế, các giám đốc hãng phim luôn ở thế “bị động”. Đó là ý kiến của ông Huỳnh Văn Cẩm – giám đốc hãng phim thành phố. Còn ông Thanh Hùng – giám đốc hãng phim Giải phóng cho rằng: sự chuyển qua kinh tế thị trường, kéo theo sự bùng nổ về thông tin, điều kiện giao lưu văn hóa được mở rộng, do đó lãnh vực nghe nhìn (băng hình video) càng phát triển. Sự có mặt của loại hình nghệ thuật này “cạnh tranh” gay gắt, lấy bớt người xem của điện ảnh (phim nhựa). Thứ đến là sự xuống cấp cũng như cách phục vụ “cửa quyền” của các rạp cộng thêm chất lượng kỹ thuật và nghệ thuật phim yếu kém, tất cả những cái đó, như giọt nước tràn ly, làm người xem ngoảnh mặt lại với điện ảnh. Ông Nguyễn Vĩnh Thiện, Giám đốc Hãng phim Trẻ lại cho rằng: “Sự sa sút của điện ảnh, có một phần trách nhiệm của các hãng phim. Do chạy theo thị hiếu và cho tư nhân thuê mướn bảng hiệu quá dễ dãi, một số phim được làm ra một cách vội vã, nội dung phim thường không có gì mới, nên làm người xem thêm nhàm chán”. Ông nhấn mạnh: “Cũng phải kể đến sự ăn chia bất hợp lý giữa Công ty phát hành phim và chiếu bóng và hãng phim. Phát hành phim chiếu bóng kinh doanh theo lối “cánh hẩu”, “ban ơn” nên gây ra sự nản lòng cho các nhà sản xuất phim”. Hợp đồng duyệt phim tồn tại hay không tồn tại? Hợp đồng duyệt phim xưa nay vẫn được coi là cửa “trấn ải” cuối cùng trong việc ngăn chặn những bộ phim độc hại hoặc kém chất lượng ra đời. Thế nhưng, những năm qua, đây lại là nơi cho phép những bộ phim “tai tiếng” từng bị dư luận, báo chí lên tiếng phê bình gay gắt. Tại sao có chuyện “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” như thế? Phải chăng do cơ cấu “trách nhiệm tập thể” nên không có ai… “trách nhiệm”? Hoặc có sự tiêu cực trong hợp đồng duyệt phim mà như ông Xuân Kỳ, đã có lần phát biểu: “Hội đồng duyệt phim 30 giây”. Vậy có nên đặt ra vấn đề hội đồng duyệt phim tồn tại hay không tồn tại?.
Để trả lời câu hỏi này, ông Huỳnh văn Cẩm, Giám đốc hội đồng duyệt phim, cho biết, vừa qua, phim Tây Thi xuất ngoại. Đây là một phim có nhiều câu thoại rất dung tục, thiếu văn hóa. Một phim như thế mà hội đồng duyệt phim… lại thông qua cho chiếu rộng rãi trong các rạp. Cũng như cách đây hai năm, phim Tám tàng về làng đã bị báo chí lên tiếng phê phán vì đây không phải là phim. Những bộ phim như thế đã góp phần làm giảm sút niềm tin của khán giả đối với phim ảnh Việt Nam. Cũng theo ông Huỳnh Văn Cẩm, hoạt động điện ảnh hiện nay, các nhà sản xuất đều tuân thủ theo Nghị định 48/CP và sắp tới là Luật điện ảnh do nhà nước ban hành. Nên xem Hội đồng duyệt phim có còn cần thiết nữa hay không? Nếu cần thiết thì hội đồng duyệt phim chỉ nên tập trung duyệt các phim nước ngoài do Fafim trung ương nhập. Ông cho rằng, khi một bộ phim ra đời, nếu có dư luận phản hồi thì nên thành lập một hội đồng giám định. Hội đồng giám định này gồm các cấp liên quan có thẩm quyền. Nếu phim bị giám định là sai phạm nhẹ, thì giám đốc hãng phim bị cảnh cáo, nặng thì bị cách chức. Đây cũng là một cách để tránh tình trạng hãng phim cho tư nhân thuê mướn bảng hiệu. Điều này có tính tích cực so với trước: giám đốc hãng phim không thể nại ra lý do phim đã đã hội đồng duyệt phim duyệt, sai phạm giám đốc không chịu trách nhiệm. Mà sai phạm của hội đồng duyệt phim thì lâu nay không ai nói tới hoặc không thấy một sự chế tài của cấp trên nào. Cũng cùng một nhận định như trên, ông Nguyễn Vĩnh Thiện giám đốc hãng phim Trẻ, nói: “Năm 1993, bộ phim Ngôi sao cô đơn khi đưa ra Hà Nội duyệt, đã bị cắt xén nhiều chỗ vì theo quan điểm của một số thành viên trong hội đồng duyệt phim thì trong phim có nhiều điều không “phù hợp”. Sau khi cắt xén xong, phim không còn là phim như dàn dựng ban đầu của biên kịch và đạo diễn, nhiều chỗ làm người xem bị hụt hẫng và sau đó phim bị thất thu.
Tạ Nghi Lễ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – Số 67 & 68 – 1996

7.225 xã phường chưa có bác sĩ

Tại cuộc họp sơ kết hoạt động ngành sáu tháng đầu năm, phó giáo sư Đỗ Nguyên Phương, bộ trưởng bộ y tế cho biết trong số 10.214 xã phường trong cả nước, vẫn còn 7.225 xã phường chưa có bác sĩ, đặc biệt tại vùng Tây Bắc (Hòa Bình, Sơn La, Lai Châu…) chỉ có duy nhất một bác sĩ làm việc tại tuyến xã thuộc tỉnh Hòa Bình.
Nhằm đặt mục tiêu xóa xã “trắng” về y tế vào cuối năm 1997, ngành y tế đã vạch ra chiến lược hướng về cộng đồng, tăng cường củng cố y tế cơ sở, phấn đấu đến năm 2000 đạt và vượt chỉ tiêu 40% xã có bác sĩ. Ngành đã xây dựng kế hoạch đào tạo và chính sách khuyến khích để đưa bác sĩ về cơ sở, ưu tiên đào tạo theo địa chỉ, tuyển y sĩ xã đào tạo lên bác sĩ theo hệ chuyên tu, đối với miền núi, vùng sâu, vùng xa áp dụng chính sách cử tuyển.
Bộ trưởng Đỗ Nguyên Phương cũng cho biết ngành đang chuẩn bị đệ trình thủ tướng chính phủ ban hành chỉ thị về khám chữa bệnh cho người nghèo.
Tin vắn thế giới
Indonesia: khuyến khích phụ nữ tham chính
Bộ trưởng các vấn đề phụ nữ Indonesia – bà Mien Sugandhi đã thông qua phu nhân bộ trưởng các vấn đề quốc nội là ông Yogie Memed để vận động ông này tạo điều kiện hơn nữa cho phụ nữ Indonesia có thể giữ những trách nhiệm quan trọng. Phu nhân ông Yogie đã khuyên chồng bà nên bổ nhiệm một nữ thống đốc cho vùng Bắc Sulawei vào năm 1998, khi nhiệm kỳ thống đốc hiện nay kết thúc. Bà Mien đã nhiều lần đề nghị ông Yogie chuyện này.
Mặc dầu phụ nữ chiếm 50% dân số Indonesia, song trong số 500 thành viên quốc hội nước này, chỉ có 17% là nữ.
Diana và Charles chính thức ly dị
Theo công bố của luật sư riêng của công nương Diana hôm 12/7 về cuộc hôn nhân sắp tới giữa bà và thái tử Charles, cả hai sẽ cùng có trách nhiệm nuôi dạy hai đứa con chung là hoàng tử William và hoàng tử Harry. Công nương Diana sẽ không còn chức tước trong hoàng gia và trong tương lai, chỉ còn là “công chúa xứ Wales”. Dù vậy, bà vẫn được xem như một thành viên của hoàng gia.
Tài sản dành cho Diana sau vụ ly hôn trị giá 17 triệu bảng Anh. Bản án ly hôn của công nương Diana và thái tử Charles sẽ có hiệu lực sau sáu tuần nữa, tức là đúng hai tuần sau ngày kỷ niệm 15 năm ngày đám cưới của họ.
Ngày 20.7 ngoại trưởng các nước Asean gặp nhau tại Jakarta (Indonesia): mở rộng hiệp hội và củng cố các quan hệ ngoài khu vực
Hai chủ đề chính xuyên suốt các cuộc họp cấp ngoại trưởng Asean tại Jakarta là mở rộng hiệp hội Asean từ bảy lên mười thành viên và củng cố các mối quan hệ với các cường quốc trên thế giới.
Năm 1997 tới, Asean kỷ niệm sinh nhật lần thứ 30 của mình. Đó cũng là thời điểm mà theo dự kiến Asean chính thức thâu nạp Lào và Campuchia làm thành viên chính thức, Myanmar làm quan sát viên. Diễn đàn khu vực Asean cũng sẽ có thêm hai thành viên mới là Ấn Độ và Myanmar, nâng số thành viên chính thức lên thành 21. Mặt khác, Asean cũng đang củng cố các quan hệ với những bên đối thoại mới mình, đặc biệt là EU; phát triển mối quan hệ với Trung Quốc, Ấn Độ và Nga.
Tờ The Straits Times (17/7) cho rằng, việc mở rộng Asean sẽ đưa đến sự phân cấp thành hai nhóm quan hệ trong khối. Những quốc gia có nền công nghiệp phát triển hơn như Singapore, Malaysia và Thái Lan sẽ thuộc vào nhóm quan hệ thứ nhất, trong khi những thành viên còn lại, có nền công nghiệp ít phát triển như Camphuchia và Lào nằm ở nhóm thứ hai. Tuy nhiên, sự phân chia này không mang tính chất tuyệt đối. Asean đang hết sức chú trọng đến hợp tác trong khu vực và mở rộng quan hệ với các khu vực khác. Bằng chứng là việc Asean coi vấn đề phát triển vùng lưu vực sống Mekong sẽ là nền tảng trong hợp tác kinh tế với các nước Đông Dương. Ngoài ra, từ sau hội nghị cấp cao Á – u hồi tháng 3/1995 ở Bangkok với những cam kết tăng cường quan hệ hợp tác kinh tế chính trị giữa hai khối, thì các quan chức lãnh đạo Asean đã ý thức được rằng, để củng cố mối liên hệ Á – u chặt chẽ hơn nữa, cần có những hợp tác trao đổi văn hóa, thương mại và đẩy mạnh đầu tư. Một cuộc hội nghị về doanh nghiệp nhỏ và vừa ở châu Á và châu u sẽ được tổ chức ở Singapore vào tháng 2/1997, kết hợp với hội nghị cấp bộ trưởng Asean – EU. Asean cùng các bên đối thoại sẽ bàn bạc tới những bước cần thiết để hội nghị cấp bộ trưởng đầu tiên của WTO (tổ chức thương mại thế giới) thành công.
Việt Nam đã gửi một bức thư cho Philippines bảy tỏ mong muốn được gia nhập APEC (diễn đàn hợp tác kinh tế châu Á – Thái Bình Dương). Philippines là nước đăng cai hội nghị cấp cao APEC vào tháng 11 tới đây.
Băng xã hội đen Tư Kiệt có liên quan với quản lý và tài pán của vũ trường Embasy
Tiếp sau việc bắt giữ sáu tên nguy hiểm thuộc băng xã hội đen do Ngô Kim Sơn (tự Tư Kiệt, 34 tuổi, ngụ 14 Chương Dương, quận 1) cầm đầu, các trinh sát thuộc lực lượng cảnh sát hình sự và cơ quan điều tra công an thành phố Hồ Chí Minh đã bước đầu xác định được mối quan hệ giữa băng này với một số quản lý, tài pán của vũ trường Embassy và một số khách sạn khác. Các mối quan hệ này đang được tiếp tục làm rõ.
Được biết, sau khi phát hiện hoạt động của băng xã hội đen Embassy vào tháng 5/1996, lực lượng cảnh sát hình sự công an thành phố đã theo dõi và bắt quả tang bọn chúng đưa vũ nữ của Embassy đi án dâm với người nước ngoài tại khách sạn Thy’s (Gò Vấp) và một khách sạn khác ở Bàu Cát (Tân Bình). Ngoài ra, băng này còn trấn lột tiền bán dâm, cho vay nặng lại và có các hoạt động cưỡng ép khác đối với vũ nữ.
Phóng Viên – Phụ Nữ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Tp.Hồ Chí Minh – Số 55 – 1996

10 lời khuyên khi cho trẻ đến trường

Tích cực phác họa khung cảnh hấp dẫn ở trường nhưng cũng đừng nên “phóng đại” quá để tránh cho trẻ bị hụt hẫng, mất niềm tin nơi cha mẹ khi va chạm thực tế. Bạn có thể “dụ” trẻ: “Đi học sẽ làm cho con trở thành người lớn đấy!”. Miêu tả trường lớp, thư viện cho trẻ hiểu. Có thể cùng trẻ tham quan trường trước ngày nhập học. Ngày đầu trẻ đi học, nếu tiện bạn nên tranh thủ đi thăm trẻ vào những giờ khả dĩ như giờ chơi, giờ cơm. Sự xuất hiện của mẹ trong thời gian đầu sẽ giúp trẻ an tâm học hành. Một số giáo viên đồng ý cho phụ huynh theo con em vào lớp để làm quen môi trường, thầy cô và bạn bè. Khi trẻ hòa nhập vào thế giới mới, bố mẹ hãy để cho nó tự chủ một mình. Phải giải thích cho trẻ hiểu bạn sẽ không ở cạnh nó suốt thời gian nó ở trường. Cách tốt nhất là nên cho nó biết bạn còn phải đi làm, bận việc… nghĩa là ai cũng có nhiệm vụ, kể cả nó. Trẻ 2 tuổi thường sợ bị bỏ quên. Hãy tranh thủ xoa dịu trấn an tinh thần trẻ. Khi bạn đón trẻ, tỏ ra giận dỗi, lạnh lùng, bực dọc và trách bố mẹ đã bỏ rơi. Thái độ của bạn lúc nào, dùng lời lẽ ôn tồn, dịu dàng giải thích cho trẻ yên tâm. Đừng bao giờ lộ vẻ khó chịu, la mắng trẻ, đừng làm cho nó tủi thân. Trong những ngày đầu đi học, có thể tinh thần trẻ chưa ổn định, thần kinh căng thẳng. Bạn hãy quan tâm đến giờ ngủ và chế độ ăn uống của trẻ nhiều hơn. Nên dẫn trẻ dạo chơi một vòng cho đầu óc nó thư giãn. Đừng bao giờ bộc lộ nét âu lo đối với con trẻ. Trẻ sợ xa mẹ, nó cảm thấy mệt, cần được nghỉ ngơi. Nên uyển chuyển trước việc đi học của trẻ. Có thể thỉnh thoảng, cho trẻ nghỉ học nếu nó mệt mỏi. Không nên quá gò ép trẻ, nó sẽ có cảm tưởng “đi học là một cực hình”. Thông thường, ý nghĩ này sẽ biến mất khi trẻ đã thích ứng được với trường lớp, bạn bè.
Câu chuyện giáo dục
Chị Thảo đang ngồi may bỗng thấy thằng Nam con trai chị khệ nệ bưng một chồng sách ra của bán cho bà hàng ve chai. Chị gọi giật. Nam, con làm gì thế. Con bán mấy cuốn sách cũ. Sách gì thế con. Mấy cuốn sách học ở cấp II ấy mà! Con đã lên lớp 10, cấp III rồi ,chẳng cần dùng đến nữa. Bàn học của con nay đã chật, con lại vừa mua cả bộ sách giáo khoa mới. Bán bớt mấy cuốn sách học cũ cho rộng chỗ. Chị nhẹ nhàng bảo con. Con xếp các sách giáo khoa theo từng lớp, buộc lại rồi đem cất vào ngắn dưới cái giá sách của ba con ấy. Con sẽ cần đến chúng đấy. Nam ngỡ ngàng nhìn mẹ. Nó nghĩ: cho mẹ vui thôi mà! Chứ sách ấy mình có cần làm gì đâu, học cả rồi mà… Thế nhưng không lâu sau, một hôm, Nam phải cầu cứu mẹ: Mẹ ơi, mẹ thấy cuốn sách Toán lớp 8 con đâu không? Hôm nay giải bài toán, thầy dùng sin, cos, bảo là đã học ở lớp 8 mà con chẳng biết gì nên thầy bảo về xem lại, hôm sau thầy hỏi. Mẹ bảo con cất ở giá sách của ba, con quên rồi sao? Nam đỏ mặt, nói lí nhí. Cảm ơn mẹ. Thế mà con quên mất. Nhiều em học sinh như Nam cứ nghĩ một cách đơn giản là khi mình đã ở lớp trên, cấp trên thì sách lớp dưới trở thành vô dụng. Thật ra các em không biết rằng có nhiều điều mình không nhớ hết, cần xem lại. Chương trình học cấp III chẳng hạn, mở rộng các điều đã học ở cấp II, muốn hiểu được nội dung mở rộng ấy cần xem lại, học lại những kiến thức mình đã học. Đôi khi chỉ là một định nghĩa, một công thức, một tính chất thôi mà thiếu nó mình lại không hiểu nổi bài mới học. Nếu không có sách cũ để tra cứu thì nhiều khi đành phải chịu thua, không tìm thấy ở sách nào khác nữa. Mất căn bản là vì thế. Chị Thảo bảo con. Mấy cuốn sách cũ cần cho con, bởi việc ôn lại giúp con nắm vững bài học mới. Người xưa dạy rằng “ôn cái cũ để mà biết cái mới” con ạ.
Có gì mới
Sau 8 tháng thực hiện Nghị định 87/CP, 88/CP và chỉ thị 814/TTg của Thủ tướng Chính phủ – các địa phương đã thu được nhiều thắng lợi trong việc tăng cường quản lý kỷ cương hoạt động văn hóa và đẩy lùi được văn hóa phẩm độc hại. vì lẽ đó, sau triển lãm tại Hà Nội những thắng lợi này được tiếp tục triển lãm từ ngày 1/9 đến 10/9/1996 tại Trung tâm Văn hóa quận 1 thành phố Hồ Chí Minh (6 Mạc Đĩnh Chi). Chủ đề của triển lãm chia làm hai phần chính: xây dựng một nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc và đấu tranh bài trừ văn hóa xấu, tệ nạn xã hội, bao gồm trên 270 ảnh cỡ lớn, 20 bản số liệu thống kê, bản vẽ một số công trình văn hóa tiêu biểu đang và sẽ xây dựng từ nay đến năm 2000. Bên cạnh đó, còn có nhiều biểu đồ, hiện vật tiêu biểu cho nền văn hóa cổ truyền Việt Nam. Nhìn chung, ban tổ chức đã chuẩn bị công phu và có nhiều sáng tạo. Đặc biệt, trong dịp này, các đội thông tin lưu động, các đội văn nghệ quần chúng đã có nhiều chương trình phục vụ công chúng. Riêng ngày 2/9 có lễ hội truyền thống, nghệ thuật chèo, dân ca Bắc Bộ… Đây là những hoạt động văn hóa giàu ý nghĩa được tổ chức trên quy mô lớn – nhằm chào mừng lần thứ 51 Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9.
Nguyên Trọng – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – Số 67 & 68 – 1996

Đi học trường Tây

Mấy năm nay, hình ảnh những ngôi trường tây sang trọng với những điều kiện học hành hiện đại, tối ưu, những mức học phí vượt ngoài tưởng tượng… đã trở nên quen thuộc với nhiều người ở thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội. “Cho con học trường tây” đã trở thành niềm ao ước của một số rất ít phụ huynh giàu có…
International Grammar School là trường duy nhất tính đến nay ở thành phố Hồ Chí Minh. Trường ra đời tháng 12/1993, gồm hai cơ sở 236 Nam Kỳ Khởi Nghĩa (quận 3) và 87 Trần Quốc Thảo (quận 3). Lúc mới thành lập, trường chỉ có 30 học sinh nhưng đến nay, dự tính sẽ có khoảng 500 em (gồm hơn 30 quốc tịch) vào học trong năm học 1996 – 1997, từ mẫu giáo cho đến lớp 10 và một số lớp dự bị mẫu giáo cho trẻ 3 – 6 tuổi. Ngôn ngữ chính các em được làm quen từ nhỏ là tiếng anh, tiếng việt là “ngôn ngữ thứ hai”.
Hiện giá học phí mỗi năm học cho các lớp dự bị mẫu giáo là 5.800USD, từ mẫu giáo tới lớp 6: 7.500USD và từ lớp 7 đến lớp 10: 8.500USD – một khoản học phí “khổng lồ” so với các gia đình người việt. Thế nhưng, theo chúng tôi biết, hiện đã có 120 đơn xin cho con vào học “trường tây” của các gia đình người Việt trong thành phố song theo quy định, trường chưa nhận số học sinh này. Còn với các gia đình người nước ngoài? Tại một cuộc họp phụ huynh học sinh các bậc cha mẹ đều cho rằng, học phí này vừa phải so với thế giới.
Trường tây ở Sài Gòn là kết quả của sự hợp tác giữa Australian International Grammar School với Sai Gon Petroleum Service Company. Trước đó, ở Hà Nội cũng đã có hai trường quốc tế dành cho trẻ em nước ngoài (ra đời từ năm 1982).
Đó là trường quốc tế của liên hiệp quốc và trường Pháp quốc tế Hà Nội. Học sinh của hai trường này là con em cán bộ ngoại giao, nhà đầu tư… đến Việt Nam làm việc. Các em theo học từ mẫu giáo đến lớp 12. Đặc biệt, hai trường này đã thu nhận hơn 65 con em các gia đình người Việt có nhu cầu vào học. Học phí ở đây rẻ hơn so với trường tây ở thành phố Hồ Chí Minh: 1.440 USD/năm cho lớp mẫu giáo và 2.070 USD/năm cho các lớp tiểu học và trung học.
Sắp tới, nhu cầu đi học của con em gia đình người nước ngoài sẽ còn tăng lên theo chiều hướng các công ty, tập đoàn…đang đầu tư ngày càng nhiều vào Việt Nam. Bên cạnh đó, những gia đình người Việt khá giả cũng có khả năng và mong muốn cho con em của mình vào học trường tây vì cơ sở vật chất, trang thiết bị học tập hiện đại và quan trọng là các cháu được làm quen với môi trường học ngoại ngữ từ bé. Vì vậy, tại thành phố Hồ Chí Minh, Internatiol Grammar School đang xúc tiến đầu tư xây dựng một cơ sở nữa để thu nhận thêm khoảng 800 học sinh, mở thêm các lớp 11, 12 và bàn bạc với bộ giáo dục đào tạo để tiếp nhận cả học sinh vào học. Một cơ sở tương tự cũng sẽ được trường mở tại Hà Nội. Tuy nhiên, vấn đề đặt ra là: với khoản tiền học phí như vậy, các nhà đầu tư giáo dục này đã đóng góp vào ngân sách nhà nước bao nhiêu? Với câu hỏi này, chúng tôi đã nhiều lần liên hệ làm việc với ban giám đốc phụ trách trường Internatiol Grammar School (cả phía Việt Nam và phía Úc), song đều nhận được câu trả lời: “ban giám đốc đi công tác vắng, chúng tôi không có trách nhiệm cung cấp tư liệu!”.
Đây là một vấn đề cần thiết phải đặt ra vì, bên cạnh việc phát triển một hệ thống giáo dục cao cấp mà chỉ tầng lớp có thu nhập rất cao mới có “quyền” hưởng thụ, nhà nước phải có chính sách điều tiết hiệu quả để con em nghèo cũng được hưởng một phần “phúc lợi giáo dục” chung!
Phụ nữ các nước
Nữ thủ tướng dũng cảm của Bangladesh
Sau cuộc bầu cử lập pháp ngày 12/6 ở Bangladesh, liên minh Awami đã trở thành chính đảng hàng đầu. Tân thủ tướng là bà Hasina Wajed, con gái của ngài Muijibur Rahman, người sáng lập liên minh Awami và là vị cha già của Bangladesh. Như vậy, Hasina đã bước vào hàng ngũ các nữ nguyên thủ của các nước Nam Á như Benazir Bhutto, Chandrika Kumaratunga… Năm 1975, khi cha mẹ và các em trai bị giết trong cuộc đảo chính thì bà còn ở nước ngoài. Bà phải can đảm vượt bậc mới quay trở về đất nước để cầm cương một đảng đã mất đi thủ lĩnh và những cán bộ chủ chốt. Liên minh Awami phải bắt đầu từ con số không trong hoàn cảnh thật bất lợi, dù từ những năm 50, chính đảng này đã tiến hành cuộc đấu tranh giải phóng Bangladesh. Sự tồn tại của liên minh Awami trong các điều kiện khó khăn như vậy suốt gần 20 năm và sự nắm lại quyền lực sau cuộc bầu cử tự do và không gian lận càng cho thấy sức mạnh của tinh thần dân tộc Bangladesh, sức mạnh đã đưa đất nước này thoát khỏi ách thống trị của Pakistan vào năm 1971.
Bangladesh hiện là một trong những nước nghèo đói nhất thế giới do xung đột và thiên tai. Lần này, các nhà quan sát hy vọng rằng với tài năng và lòng dũng cảm đã được tôi luyện, nữ thủ tướng Hasina Wajed đủ sức đưa đất ước đi lên, đúng như cha bà từng mong ước.
Vũ Vân – Phụ Nữ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Tp.Hồ Chí Minh – Số 53 – 1996

Có thể khiếu nại ở đâu để ngăn chặn việc bán tài sản của người được giám hộ

Hỏi: Với tư cách là người giám hộ, dì tôi định bán căn nhà của tôi được thừa kế của cha mẹ để chi xài riêng. Hiện nay tôi mới 16 tuổi, như vậy tôi phải làm sao để ngăn chặn việc bán nhà này.
Nguyễn Thị Thu (thị xã Sa Đéc tỉnh Đồng Tháp)
Trả lời: Theo quy định của bộ Luật Dân sự, người giám hộ có nghĩa vụ quản lý tài sản của người được giám hộ như tài sản của chính mình. Người giám hộ chỉ được quyền sử dụng, định đoạt tài sản của người được giám hộ vì lợi ích của người được giám hộ.
Nếu buôn bán, trao đổi, cho thuê, cho mượn, cho vay, cầm cố, thế chấp, đặt cọc tài sản có giá trị lớn của người được giám hộ thì bắt buộc phải được sự đồng ý của ủy ban nhân dân xã, phường, thị trấn nơi người giám hộ cư trú. Người giám hộ không được đem tài sản người được giám hộ tặng cho người khác.
Nếu việc bán nhà không phải vì lợi ích của cô là việc làm trái pháp luật. Cô có quyền khiếu nại với ủy ban nhân dân phường nơi dì cô cư trú để nơi đây giải quyết ngăn chặn không có dì cô bán nhà của cô theo như điều 85 bộ Luật Dân sự đã quy định.
Luật gia Hoàng Trung Tiếu.
Em không thể xa anh trách nhiệm thuộc về ai?
Đầu tháng 10/96 này, Sở Văn hóa thể thao Thành phố Hồ Chí Minh đã gửi văn bản đến các cơ quan chức năng của 18 quận huyện yêu cầu thu hồi băng video Em không thể xa anh do Hãng phim truyện I sản xuất. Lý do: băng video đang lưu hành đã không cắt bỏ những đoạn phim theo đúng như bộ phim đã được duyệt tại Hội đồng Duyệt phim Trung ương.
Phim Em không thể xa anh đã được phát hành trên màn ảnh các rạp chiếu bóng và các điểm cho thuê mướn băng video của thành phố đã hơn một năm nay, nhưng mãi cho đến gần đây, một thành viên của Phòng bảo vệ Văn hóa, do “tình cờ” đã phát hiện được những cảnh quay vượt quá “giới hạn cho phép” về thẩm mỹ và truyền thống văn hóa của dân tộc nên đã kiến nghị với Sở Văn hóa thể thao và Bộ Văn hóa thể thao xin quyết định xử lý. Tại sao mãi cho đến nay mới phát hiện được phim đang lưu hành không giống với phim đã được duyệt tại Hội đồng Duyệt phim Trung ương? Có phải vì cơ Sở Văn hóa thể thao chỉ căn cứ vào giấy phép và quyết định của trung ương để cho phép phát hành phim mà không biết rằng những nhà sản xuất phim vẫn cố tình giữ nguyên những đoạn phim phải cắt bỏ để thực hiện mục đích kinh doanh của mình như lời giải thích mà chúng tôi đã nghe? Điều này chứng tỏ việc kiểm tra văn hóa của những phòng ban có trách nhiệm thuộc Sở Văn hóa thể thao còn rất lỏng lẻo và có nhiều sơ hở. Nếu không, tại sao lại để những nhà làm phim dễ dàng qua mặt trong suốt một thời gian dài? Ngoài phim Em không thể xa anh liệu còn phim nào có vi phạm tương tự nhưng vẫn chưa bị phát giác? Rất may mắn là những cảnh phim phải cắt bỏ chỉ là những đoạn phim “rẻ tiền”, “lệnh lạc” về thẩm mỹ, chứ nếu đó là những đoạn phim “có vấn đề” về tư tưởng, về chính trị thì…khó mà lường hết những hậu quả tai hại sẽ xảy ra và rồi ai sẽ là người phải chịu trách nhiệm trực tiếp trước những hậu quả ấy?
Văn bản thu giữ băng video Em không thể xa anh đã được gửi đến các quận huyện và sau đó, ngày 5/10/96 Báo SGGP cũng đã công bố rộng rãi tin này trên mặt báo. Nhưng cho đến nay (8/10/96), tại các điểm cho thuê băng video vẫn hoàn toàn chưa có dấu hiệu gì của việc thực hiện. Trái lại, theo một số chủ các điểm cho thuê băng video tại quận 10, quận 3, quận Bình Thạnh thì từ ngày có “lệnh cấm”, số người đến thuê phim này lại càng tăng. Thậm chí còn có người cho biết: “Phim này đã phát hành lâu lắm rồi, nhưng khách chê phim Việt Nam, chẳng ai thèm mướn, nhờ “lệnh cấm” nên phim này mới “chạy” được!!!
Thêm vào đó tại sao lại phải kéo dài ngày thu giữ đến hết ngày 31/10/96? Trả lời vấn đề này một cán bộ của Sở đã nói: “Việc này thuộc trách nhiệm của những phòng ban và người ký quyết định, nhưng có lẽ vì thành phố có đến 18 quận huyện nên cần kéo dài thời gian để tất cả các quận huyện có thể thực hiện tốt?!”. Đây có phải là lý do chính đáng? Thật vô lý khi đã ký quyết định thu giữ “ngay” nhưng thời gian lại kéo dài đến gần …một tháng! Quá đủ thời gian để những ai “quan tâm” đến bộ phim tha hồ mà “ nghiên cứu” đến chán chê. Quyết định thu hồi có còn ý nghĩa và tác dụng hay vô tình đã trở thành phương tiện quảng cáo “miễn phí” nhưng “hiểu hiệu” nhất cho những người làm phim Em không thể xa anh.
Hơn lúc nào hết, giờ đây băng video Em không thể xa anh đang có “cơ hội” lưu hành rộng rãi nhất trong quần chúng. Ai sẽ là người phải chịu trách nhiệm trong việc buông lỏng quản lý, kiểm tra văn hóa ? Mong rằng Em không thể xa anh là sai sót đầu tiên và cũng là cuối cùng của những đơn vị có trách nhiệm.
Thảo Vân – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh –1996

Gia đình lý tưởng?

Xã hội phát triển, các vấn đề, các giá trị xã hội cũng đổi thay. Những thập niên gần đây, vấn đề hôn nhân gia đình có những chuyển biến khá phức tạp. Chuyện chung sống không hôn thú, hôn nhân thử nghiệm mặc nhiên được các nước công nghiệp hóa công nhận. Chuyện sinh con rồi mới chính thức làm lễ cưới đã trở thành “chuyện thường ngày ở huyện”. Người ra báo động về số vụ ly dị tăng cao, về các gia đình chỉ có cha hoặc mẹ nuôi con nhưng dường như lại bó tay về việc đưa ra các biện pháp. Các con số thống kê được công bố lạnh lùng hàng năm, hàng tháng và kèm luôn là các câu hỏi: phải chăng hôn nhân đang đến hồi cáo chung? Tình yêu đôi lứa có còn không? Động trời hơn, gần đây, việc chính thức chấp nhận hôn nhân của các cặp đồng tính luyến ái tại một vài bang của Mỹ đã gây xôn xao dư luận. Tại các nước phát triển khác, giới ĐTLA biểu tình rầm trời đòi chính phủ noi gương. Thế thì gia đình ngày nay phải được hiểu ra sao, được xem xét theo góc độ nào?
Nước Pháp đang chuẩn bị cho cuộc hội nghị về gia đình. Nhân dịp này, tạp chí Elle đã đặt câu hỏi với các độc giả của mình: thế nào là gia đình lý tưởng? Xin giới thiệu vài câu trả lời tiêu biểu.
Sarah, 25 tuổi, diễn viên múa, sống chung không hôn thú và sắp làm mẹ, cho biết: “cha mẹ tôi ly dị khi 14 tuổi. Từ đó tôi thay đổi quan niệm về gia đình: với tôi, không cứ phải cưới nhau thì mới là lập gia đình thật sự. Tôi cho rằng điều quan trọng nhất là cha mẹ chia sẻ nhiệm vụ. Và nhất là đừng nên tách mình khỏi thế giới bên ngoài với lý do để có thời gian chăm con tốt hơn…”.
Pascale, 28 tuổi, thư ký tòa án, đã ly thân, nhìn nhận: “với tôi, gia đình lý tưởng là vợ chồng chung sống và chia sẻ nhiệm vụ hàng ngày. Nhưng cách đây một năm, tôi đã ly thân và một mình nuôi con. Nhưng tôi cho rằng không phải vì sống tách biệt mà chúng tôi không còn là gia đình. Chúng tôi sống riêng nhưng vẫn cùng nuôi con”.
Cô Aude, 30 tuổi, độc thân, làm nghề trang điểm, phát biểu: “cái từ “gia đình” vừa mơ hồ vừa hạn chế. Với tôi gia đình lý tưởng là gia đình đông đúc anh chị em, chú bác, họ hàng, một thứ vi xã hội. Dù nó có phân tán khắp thế giới, nhưng ta vẫn có thể trông cậy vào nó khi cần. Khi có con, tôi biết sẽ chẳng bao giờ một mình nuôi con…”.
Louise, 27 tuổi, làm nghề viết kịch bản, sống chung không hôn thú, trả lời: “với tôi, gia đình lý tưởng sẽ được xét theo việc định nghĩa lại vai trò người cha. Mặc cho việc gia tăng các vụ ly dị và các gia đình chỉ có cha hoặc mẹ, hình ảnh người chủ gia đình. Cả trong thế hệ chúng tôi, cả trong các cặp hòa thuận và trong những gia đình hiện đại nhất, mọi công việc liên quan đến con cái vẫn còn được đặt lên vai người phụ nữ. Như các bạn tôi khi phải đi xa cả tuần thì chẳng bao giờ giao con cho chồng mà thường giao cho mẹ ruột trông hộ. Đấy là một sai lầm. Chính phụ nữ phải làm cho các ông bố có ý thức trách nhiệm”.
Những câu trả lời trên đây cho thấy rằng các quan niệm về gia đình hiện nay đang bị phân hóa dữ dội. Nó buộc các nhà xã hội học, những người có trách nhiệm phải nghiêm túc giải quyết. Bởi vì một khi gia đình – tế bào méo mó, dị dạng thì xã hội – cơ thể khó phát triển lành mạnh được. Đây không chỉ vấn đề của riêng một đất nước nào.
93 công ty có giấy phép đầu tư vào khu cư xá Tân Thuận và Linh Trung
Trong sáu tháng đầu năm 1996, có thêm 17 công ty đã được cấp giấy phép đầu tư tại khu cư xá Tân Thuận và ba công ty được cấp giấy phép tại khu cư xá Linh Trung. Như vậy đã có tổng cộng 93 công ty được cấp giấy phép tại hai khu cư xá này; trong đó, riêng khu cư xá Tân Thuận đã có 39 công ty (thu hút 6.618 lao động) và khu cư xá Linh Trung có hai công ty (thu hút 898 lao động) đi vào sản xuất. Kim ngạch xuất khẩu của khu cư xá Tân Thuận đạt 74,5 triệu USD và khu cư xá Linh Trung đạt 2,8 triệu USD. Ở Tân Thuận, có 19/39 công ty đang hoạt động và ở Linh Trung một nhà máy đã thành lập tổ chức công đoàn. Đến nay, số công ty đăng ký đầu tư và tiến hành thuê đất tại Tân Thuận là 123 và tại Linh Trung: 15. Như vậy, nhịp độ thu hút đầu tư nước ngoài vào hai khu cư xá này có chiều hướng tăng nhanh.
Thanh Liêm – Phụ Nữ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Tp.Hồ Chí Minh – Số 51 – 1996